Người nghĩa quân áo vải
Buổi sáng trên vùng đất Gò Công có thể bắt đầu rất bình dị.
Người nông dân ra đồng.
Người chèo thuyền trên sông.
Người chăm sóc ruộng vườn.
Nhưng khi quân xâm lược xuất hiện, những con người bình dị ấy đã trở thành nghĩa quân.
Trương Định hiểu rất rõ sức mạnh của nhân dân.
Ông không xây dựng một lực lượng xa rời cuộc sống của người dân. Nghĩa quân của ông sống giữa nhân dân, dựa vào nhân dân và được nhân dân che chở.
Những người tham gia nghĩa quân phần lớn không phải những chiến binh chuyên nghiệp.
Họ là những người nông dân.
Họ quen với đồng ruộng, sông nước và địa hình quê hương.
Chính những hiểu biết ấy trở thành lợi thế trong cuộc chiến.
Trương Định biết khơi dậy tinh thần yêu nước của họ.
Ông khiến họ hiểu rằng chiến đấu không phải để tìm kiếm danh lợi.
Họ chiến đấu để bảo vệ quê hương, bảo vệ gia đình và giữ gìn danh dự của dân tộc.
Những người nghĩa quân áo vải có thể không có trang phục đẹp, vũ khí hiện đại hay doanh trại lớn.
Nhưng họ có lòng can đảm.
Họ biết rằng nếu không đứng lên, quê hương sẽ rơi vào tay quân xâm lược.
Vì vậy, mỗi người góp một sức.
Người cầm giáo.
Người làm liên lạc.



