Người ngồi bên ký ức Thống nhất đất nước Việt Nam
Bà Nguyễn Thị An không phải là người trực tiếp cầm súng, nhưng bà sống qua gần như toàn bộ những năm tháng chiến tranh.
“Tôi là người ở lại,” bà nói. “Nhưng cũng là người chứng kiến.”
Từ thời còn trẻ, bà đã thấy chiến tranh đi qua làng mình: từ những đoàn người hành quân, đến những lần sơ tán, rồi những tin báo tử.
Bà lập gia đình, sinh con giữa những năm tháng khó khăn. Chồng bà đi bộ đội và không trở về.
“Tôi không có một ngày cụ thể để nói là mất ông ấy,” bà kể. “Chỉ là một ngày nhận tin.”
Sau đó, bà một mình nuôi con. Cuộc sống tiếp diễn, dù không dễ dàng.
“Nhiều lúc không có thời gian để buồn,” bà nói.
Sau năm 1975, cuộc sống dần ổn định. Con bà lớn lên, đi học, rồi lập gia đình. Những năm tháng chiến tranh lùi lại phía sau.
Nhưng với bà, ký ức không mất đi.
Mỗi buổi chiều, bà thường ngồi trước hiên nhà, nhìn ra con đường làng. Có khi, bà kể lại cho cháu nghe những câu chuyện cũ.
“Không phải để tụi nó buồn,” bà nói. “Mà để tụi nó hiểu.”
Một đứa cháu hỏi bà: “Bà có muốn quên hết không?”
Bà suy nghĩ một lúc, rồi lắc đầu.
“Nếu quên, thì những người đã đi qua sẽ biến mất thật sự,” bà nói.
Bà nhìn xa xăm, giọng chậm rãi: “Nhớ không phải để đau. Mà để biết mình đã đi qua điều gì.”


