Người ngư dân một mình chèo thuyền cứu đoàn tàu mắc cạn trong đêm bão
Câu chuyện kể về một ngư dân Thiên Cầm đã liều mình ra biển trong đêm bão để cứu nhiều người trên một con tàu mắc cạn.
Năm 1985, vùng biển Thiên Cầm bước vào mùa mưa bão khắc nghiệt. Với ngư dân nơi đây, biển vừa là nguồn sống nhưng cũng luôn tiềm ẩn hiểm nguy khó lường. Ông Nguyễn Văn Hải là một ngư dân có kinh nghiệm lâu năm, lớn lên cùng sóng gió và được nhiều người trong vùng tin tưởng vì khả năng đọc hướng gió, dòng nước rất giỏi.
Một đêm cuối tháng 9, cơn bão lớn bất ngờ đổi hướng nhanh hơn dự báo. Gió giật mạnh liên tục, sóng biển cao dữ dội. Người dân ven biển đóng chặt cửa, không ai dám ra ngoài.
Khoảng nửa đêm, từ phía biển vang lên tiếng còi cứu hộ đứt quãng. Một tàu vận tải nhỏ chở hàng cùng nhiều thủy thủ bị hỏng động cơ và mắc cạn gần khu vực đá ngầm ngoài khơi Thiên Cầm.
Con tàu liên tục bị sóng đánh nghiêng. Nếu thân tàu vỡ, toàn bộ thủy thủ có thể bị cuốn xuống biển.
Lực lượng cứu hộ chuyên nghiệp chưa thể tiếp cận ngay vì thời tiết quá xấu.
Người dân đứng trên bờ chỉ biết nhìn ra biển trong tuyệt vọng.
Ông Hải khi đó quyết định đưa chiếc thuyền gỗ nhỏ của mình ra khơi.
Gia đình ông quỳ xuống can ngăn vì nguy cơ gần như không thể sống sót.
Nhưng ông chỉ nói một câu:
“Ngoài kia cũng là mạng người.”
Ông cùng con trai chèo thuyền ra biển nhưng đi được một đoạn thì con trai bị thương do va đập mạnh bởi sóng. Ông buộc phải đưa con trở lại bờ.
Sau khi đưa con vào an toàn, ông một mình quay trở ra biển lần thứ hai.
Ông dùng đèn tín hiệu nhỏ để liên lạc với tàu mắc nạn.
Suốt nhiều giờ, ông nhiều lần tiếp cận con tàu trong điều kiện sóng đánh dữ dội.
Ông buộc dây cứu hộ và hướng dẫn từng người nhảy xuống đúng thời điểm an toàn nhất.
Nhiều thủy thủ hoảng loạn bật khóc khi được kéo sang thuyền nhỏ.
Đến gần sáng, toàn bộ 11 thuyền viên được đưa vào bờ an toàn.
Khi ông Hải trở về, đôi tay ông rướm máu vì dây thừng siết quá mạnh, cơ thể kiệt sức hoàn toàn.
Nhiều năm sau, những thủy thủ được cứu vẫn quay lại Thiên Cầm thăm ông.
Họ nói trong đêm tối hôm đó, chiếc thuyền nhỏ của ông giống như ánh sáng duy nhất giữa biển đen.
Ông chỉ cười hiền:
“Người đi biển cứu nhau là chuyện phải làm.”



