Người “người gánh sách” của Thủ đô
Nguyễn Thị Mai Hoa tham gia thanh niên xung phong khi còn là học sinh trung học. Công việc của bà là vận chuyển sách, tài liệu, và một số hàng hóa thiết yếu giữa các trạm chi viện ở Hà Nội.
Công việc tưởng như “an toàn” nhưng thực tế là một thử thách lớn: đường phố bị đánh bom, đêm tối thiếu ánh sáng, và nguy cơ bị trúng bom mìn luôn rình rập.
Mai Hoa kể rằng có những ngày, bà phải gánh hàng nặng hàng chục ký qua phố, vừa đi vừa né bom. Đồng đội vui đùa: “Hoa ơi, em gánh sách như gánh cả chiến tranh!”
Sau chiến tranh, bà trở thành giáo viên, nhưng bà luôn nhắc học sinh: “Những gì các em học hôm nay, được chuyển bằng máu và mồ hôi của những người như chúng tôi.”
Tên bà ít xuất hiện trong sách giáo khoa, nhưng ký ức về bà vẫn sống mãi trong lòng đồng đội.



