Bài viết

NGƯỜI NHA SĨ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG

Hưng Yên07/01/2026Nguyễn Tú Anh (Trường THCS Khoái Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - NGƯỜI NHA SĨ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG

Người viết: Nguyễn Tú Anh

BÀI VIẾT

Chào các bạn, mình là Tú Anh, học sinh lớp 7C. Cùng chung không khí tràn đầy cảm xúc của chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, hôm nay mình muốn kể cho mọi người nghe về ông ngoại của mình – một người mà mỗi khi nhắc đến luôn khiến lòng mình dâng lên niềm kính trọng và tự hào sâu sắc. Ông từng tham gia kháng chiến chống Mỹ, là quân y chuyên ngành răng–hàm–mặt, một nha sĩ đặc biệt giữa những năm tháng bom đạn.

1. Từ phòng khám nhỏ đến chiến trường lớn

Ông ngoại mình kể, trước khi nhập ngũ, ông đã được đào tạo bài bản về nha khoa và làm việc tại bệnh viện huyện. Những tưởng cuộc sống sẽ chỉ gắn liền với ghế khám, đèn chiếu và những chiếc kẹp nhỏ bé… Nhưng rồi chiến tranh lại ập đến.

Ông khoác ba lô lên đường, trở thành một quân y nha khoa, mang theo bên mình không chỉ kỹ thuật nghề mà còn cả trách nhiệm của một người lính. Ông bảo: “Ngày ấy, Tổ quốc gọi là ông đi. Làm nghề gì thì mang nghề ấy ra trận, miễn là giúp được người.”

2. Vết thương để lại mãi

Trong một trận đánh ác liệt, ông bị trúng hai mảnh đạn vào đầu. Người bạn cùng nhập ngũ năm xưa của ông kể lại rằng, khi tất cả đều hoảng hốt thì ông – dù choáng váng vì máu chảy – vẫn bình tĩnh bảo mọi người đỡ những thương binh nặng hơn đi trước.

Nghe hai ông kể về những năm tháng oanh liệt mà giọng vẫn bình thản như đang nói chuyện đời thường, mình chỉ biết vừa khâm phục, vừa nghẹn ngào. Hai mảnh đạn ấy đến giờ vẫn còn trong đầu ông, như một chứng tích của tuổi trẻ đã sống hết mình vì đất nước. Thỉnh thoảng trái gió trở trời, đầu ông lại đau buốt không nhịn được. Nhưng mỗi lúc như vậy, ông thường chỉ cười hiền: “Còn sống về được là may lắm rồi.”

3. Kỷ niệm khó quên: chữa sâu răng cho một vị tướng

Giữa những câu chuyện chiến trường đầy khói lửa, ông vẫn kể về những kỷ niệm khiến mình vừa buồn cười vừa xúc động. Có lần, ngay tại trạm quân y, một vị tướng tìm đến nhờ… chữa sâu răng. Không phải vết thương chiến trận, không phải sốt rét mà chỉ là cái răng đau đến mức không ăn nổi cơm.

Trong căn lán dã chiến, dưới ánh đèn dầu vàng khè, ông ngoại chữa răng cho vị tướng bằng bộ dụng cụ mang theo. Ông kể: “Chữa xong, ổng bắt tay ông mà cười cả buổi. Chiến tranh vậy đó, lúc nào cũng có chuyện để nhớ.” Nghe mà mình thấy thương ông thật nhiều – một nha sĩ giữa chiến trường, vừa cứu người, vừa giữ lại những khoảnh khắc đời thường nhất giữa nơi sống–chết chỉ cách nhau một lằn ranh.

4. Ông – người thắp lửa cho cả một nghề trong gia đình

Giờ đã nghỉ hưu, ông ngoại vẫn làm nha sĩ “bất đắc dĩ” cho cả nhà. Thỉnh thoảng rảnh rỗi là ông lại kêu mấy đứa cháu trong nhà há miệng cho ông kiểm tra xem “răng có sao không”.

Điều khiến mình tự hào nhất là bác mình và anh họ mình đã nối nghiệp ông, mở một phòng khám nha khoa khang trang tại quê nhà. Bác bảo: “Ông con là người đặt viên gạch đầu tiên. Cả nhà theo nghề là nhờ ông truyền lại tình yêu với cái nghề chữa răng này.” Mỗi khi nhìn thấy biển hiệu phòng khám sáng đèn buổi chiều, mình lại nghĩ đến ông, người đã mang nghề từ thời hòa bình, bước qua chiến tranh rồi trao lại cho thế hệ sau bằng tất cả tâm huyết.

Kể về ông ngoại, mình mới thấm rằng có những con người dành cả cuộc đời để lặng lẽ cống hiến — chiến đấu trong chiến tranh, rồi chữa lành trong hòa bình. Ông không chỉ là người lính, là quân y hay là nha sĩ…Ông là người giữ lửa cho cả một nghề, là niềm tự hào lặng thầm của gia đình và cũng là tấm gương sáng để mình nhìn vào mà cố gắng mỗi ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn