Người nhấn ga xe tăng 390
hân chứng: Trung sĩ Ngô Sỹ Nguyên – Pháo thủ số 1, Xe tăng 390.
Bối cảnh: Dinh Độc Lập, trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975.
"Lúc đó chúng tôi không nghĩ đến việc mình có trở thành anh hùng hay không, cái đầu chỉ nung nấu một ý chí duy nhất: Tiến lên, húc đổ cánh cổng đó để kết thúc cuộc chiến." — Trung sĩ Ngô Sỹ Nguyên.
Trưa ngày 30/4/1975, cái nắng Sài Gòn rực rỡ và oi ả. Chiếc xe tăng 390 gầm rú động cơ, xé toạc làn khói bụi để tiến về hướng Dinh Độc Lập. Bên trong khoang lái chật hẹp, ngột ngạt mùi dầu mỡ và thuốc súng, bốn con người: Vũ Đăng Toàn, Ngô Sỹ Nguyên, Nguyễn Văn Tập và Lê Văn Phượng nín thở phối hợp ăn ý từng nhịp.
Khi chiếc xe tăng 843 của trưởng xe Bùi Quang Thận bị kẹt lại ở cổng phụ, xe 390 dưới sự điều khiển của lái xe Nguyễn Văn Tập đã không ngần ngại tăng ga, húc văng cánh cổng chính bằng sắt kiên cố của Dinh Độc Lập. Khoảnh khắc cánh cổng đổ sụp xuống đất là lúc hàng triệu trái tim Việt Nam vỡ òa. Trung sĩ Ngô Sỹ Nguyên nhớ lại, khi bước xuống xe, bụi đất bám đầy mặt, ông nhìn thấy những người lính phía bên kia đứng im lặng, tay không cầm súng. Không có tiếng súng nổ thêm nữa. Hòa bình đã thực sự gõ cửa sau hàng chục năm ròng rã chia cắt.



