Cựu Thanh niên xung phong

NGƯỜI NHẬN LỖI TRƯỚC TẬP THỂ

Câu chuyện kể lại một lần sơ suất trong quá trình thực hiện nhiệm vụ vận chuyển vật tư, khi một đồng chí đã dũng cảm nhận trách nhiệm thay cho tập thể. Qua đó làm nổi bật tinh thần kỷ luật, sự thẳng thắn và tình đồng chí, đồng đội bền chặt – những giá trị làm nên sức mạnh của lực lượng thanh niên xung phong.

Điện Biên11/02/2026Vì Thị Thoa (Đoàn Phường Mường Lay)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Vì Văn Cường kể rằng, trong những năm làm nhiệm vụ ở hậu phương, điều được nhắc đi nhắc lại nhiều nhất không phải là gian khổ, mà là hai chữ “kỷ luật”.

Một lần, tổ của ông được giao vận chuyển một số vật tư quan trọng qua tuyến đường rừng trước khi trời sáng. Do chủ quan, cả tổ xuất phát muộn hơn kế hoạch gần nửa giờ. Sự chậm trễ ấy tuy không gây hậu quả nghiêm trọng, nhưng đủ để cấp trên phải kiểm điểm nghiêm khắc.

Trong buổi sinh hoạt sau đó, không khí nặng nề bao trùm. Ai cũng hiểu lỗi thuộc về cả tập thể, nhưng không ai nói ra trước. Khi cán bộ phụ trách hỏi: “Ai chịu trách nhiệm chính?”, một đồng chí lớn tuổi trong tổ đã đứng lên.

Anh nói chậm rãi:
“Tôi là người kiểm tra giờ giấc, tôi nhận trách nhiệm.”

Thực tế, anh không phải người duy nhất có lỗi. Nhưng anh hiểu rằng nếu cả tổ cùng đổ lỗi qua lại, tinh thần sẽ rạn nứt. Sau buổi đó, anh bị nhắc nhở nghiêm khắc và phải trực thêm ca gác.

Tối hôm ấy, ông Cường mang nước đến cho anh. Anh chỉ cười hiền:
“Nhận lỗi để anh em không áy náy. Sau này nhớ đúng giờ là được.”

Chính khoảnh khắc ấy, ông Cường hiểu rằng tình đồng chí không chỉ thể hiện ở lúc gian nguy, mà còn ở sự dũng cảm đứng ra nhận trách nhiệm.

Từ sau lần đó, cả tổ không ai còn chậm trễ. Mỗi người tự nhắc mình phải nghiêm túc hơn, bởi họ không muốn ai phải nhận lỗi thay nữa.

Chiến tranh qua đi, ông Cường trở về cuộc sống bình dị nơi bản làng. Nhưng bài học năm xưa vẫn theo ông trong mọi công việc chung. Ông thường nhắc con cháu:
“Làm sai phải biết nhận. Nhận không phải để chịu phạt, mà để tập thể mạnh hơn.”

Ông nói rằng, trong bất kỳ nhiệm vụ nào, sự đoàn kết không tự nhiên mà có. Nó được xây dựng từ sự trung thực, thẳng thắn và tinh thần đặt lợi ích chung lên trên cá nhân.

Những thanh niên xung phong năm ấy – những “hoa lửa” giữa gian khó – không chỉ kiên cường trong thử thách, mà còn trưởng thành từ những lần kiểm điểm, từ những bài học kỷ luật nghiêm khắc.

Và hôm nay, khi nhắc lại câu chuyện ấy, ông Cường vẫn tin rằng:
Một tập thể vững mạnh không phải là tập thể không mắc sai lầm, mà là tập thể biết nhận trách nhiệm và cùng nhau sửa sai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI NHẬN LỖI TRƯỚC TẬP THỂ | Câu chuyện thời hoa lửa