NGƯỜI NHẬN NHẦM
Một gia đình nhận được giấy báo tử.
Tên đúng.
Quê đúng.
Đơn vị đúng.
Họ khóc.
Làm tang.
Chôn cất.
Nhiều năm sau…
một người trở về.
Gõ cửa.
Là chính người đó.
Còn sống.
Gia đình vỡ òa.
Nhưng anh đứng đó…
không bước vào.
Vì trong nhà…
đã có một bàn thờ.
Có ảnh.
Có nhang.
Có cả một cuộc đời đã được khép lại.
Anh nói:
– “Có lẽ… tôi không nên về.”
Mẹ anh khóc:
– “Con là con tôi!”
Anh lắc đầu:
– “Nhưng người trong nhà… đã chấp nhận tôi chết rồi.”
Và điều đau nhất…
không phải là chết nhầm.
Mà là…
trở về…
và không còn chỗ cho mình sống nữa.



