NGƯỜI NHẬN NHẦM KÝ ỨC
Sau chiến tranh, có một người trở về.
Nhưng anh không nhớ hết.
Có những khoảng trống trong ký ức.
Anh nhớ tên.
Nhớ quê.
Nhưng không nhớ…
ai đã mất.
Một lần, anh gặp gia đình của một người bạn.
Họ ôm anh.
Khóc.
Hỏi:
– “Nó… ra đi thế nào?”
Anh không nhớ.
Nhưng không thể nói “không biết”.
Anh kể.
Một câu chuyện.
Về sự dũng cảm.
Về hy sinh.
Mọi người tin.
Cảm ơn anh.
Nhưng khi trở về…
anh ngồi rất lâu.
Vì anh không biết…
câu chuyện đó có thật không.
Hay chỉ là điều anh muốn nó trở thành.
Có những ký ức…
không phải để nhớ.
Mà để con người… có thể tiếp tục sống.



