Bài viết

NGƯỜI NHẶT ÂM THANH

Ninh Bình05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TRUYỆN: NGƯỜI NHẶT ÂM THANH

Ở rìa một thành phố không tên rõ ràng, nơi những tòa nhà cũ xen lẫn các khu đất trống bỏ hoang, có một người đàn ông sống một mình trong căn phòng tầng ba của một khu chung cư đã xuống cấp. Anh tên Khải, nhưng gần như không ai gọi tên anh nữa, vì cũng chẳng có ai đến tìm. Khải không làm việc cố định, không có lịch sinh hoạt rõ ràng, và điều khiến người ta thấy lạ nhất nếu họ từng gặp anh là: anh luôn mang theo một chiếc máy ghi âm nhỏ.

Mỗi ngày, Khải đi bộ khắp thành phố, không theo tuyến cố định. Anh dừng lại ở những nơi rất bình thường: quán nước vỉa hè, con hẻm có tiếng xe máy qua lại, công viên buổi chiều, hoặc những đoạn đường có gió mạnh. Anh không chụp ảnh, không quay video, chỉ đứng lại, bật máy ghi âm và thu lại âm thanh. Tiếng xe, tiếng người, tiếng quạt, tiếng rao hàng, tiếng mưa rơi lên mái tôn, tất cả đều được anh lưu lại như thể chúng có giá trị riêng mà không cần giải thích.

Không ai biết anh làm việc đó để làm gì. Có người nghĩ anh làm dự án nghệ thuật. Có người nghĩ anh nghiên cứu gì đó. Nhưng Khải chưa bao giờ giải thích. Ngay cả khi có người hỏi, anh chỉ cười nhẹ và nói: “Tôi chỉ nghe thôi.”

Một buổi chiều, trong lúc trời chuyển mưa, Khải đứng dưới mái hiên một tiệm sửa xe cũ, ghi lại tiếng mưa đập lên tấm tôn và tiếng radio phát nhạc cũ bên trong. Trong tiệm có một cô gái trẻ tên Vy đang ngồi chờ sửa xe. Cô nhìn thấy anh, nhìn thấy chiếc máy ghi âm, rồi hỏi: “Anh thu mấy cái này để làm gì vậy?” Khải dừng lại một chút, rồi đáp: “Để nhớ cách mọi thứ từng nghe như thế nào.” Câu trả lời đó khiến Vy im lặng một lúc, nhưng không hỏi thêm.

Từ hôm đó, Vy bắt đầu gặp Khải nhiều hơn. Không phải vì hẹn trước, mà vì vô tình. Thành phố này không lớn, và những điểm Khải hay đứng đều có quy luật riêng mà Vy dần nhận ra: anh thích những nơi có âm thanh chồng lên nhau, nhưng không quá hỗn loạn. Vy bắt đầu đi theo anh một vài lần, không để thu âm, mà chỉ để nghe.

Một lần, họ đứng bên một cây cầu cũ, dưới là dòng kênh đen chảy chậm. Khải bật máy ghi âm. Vy hỏi: “Anh có bao giờ nghe lại không?” Khải trả lời: “Có.” Vy hỏi tiếp: “Rồi anh thấy gì?” Khải im lặng một lúc lâu, rồi nói: “Không phải thấy. Là nhận ra mình đã từng ở đó.”

Vy không hiểu hết, nhưng cô không hỏi lại.

Thành phố tiếp tục thay đổi. Một số khu bị phá để xây mới, một số con đường bị mở rộng, tiếng âm thanh cũng thay đổi theo. Những nơi Khải từng ghi âm dần biến mất hoặc trở thành thứ khác. Có hôm anh đứng trước một bãi đất trống, nơi trước đây là một khu chợ nhỏ, không còn nghe thấy gì giống như bản ghi cũ. Anh bật máy lên, ghi lại sự im lặng.

Vy bắt đầu cảm thấy lạ: “Nếu mọi thứ thay đổi hết, những gì anh giữ lại có ý nghĩa gì?” Khải nhìn cô, lần này trả lời chậm hơn: “Có thể không giữ lại được gì cả. Nhưng ít nhất mình biết nó đã từng có.”

Một ngày, máy ghi âm của Khải bị hỏng. Không còn tiếng lưu lại được nữa. Anh vẫn mang nó theo, nhưng không bật. Vy tưởng anh sẽ sửa, nhưng Khải không sửa. Anh chỉ tiếp tục đi. Không ghi âm, nhưng vẫn dừng lại ở những nơi cũ.

Vy hỏi: “Không ghi nữa à?” Khải gật nhẹ: “Âm thanh vẫn ở đó.”

Câu đó khiến Vy bắt đầu nghe khác đi. Cô nhận ra mình từng chỉ nghe để hiểu, để nhớ, để phân loại. Nhưng bây giờ, khi không còn máy ghi âm, Khải không còn đứng giữa âm thanh và ký ức nữa. Anh chỉ đứng trong âm thanh.

Một buổi tối, họ ngồi trên bậc thềm một khu nhà cũ. Thành phố xa xa phát ra đủ loại tiếng: còi xe, người nói chuyện, tiếng quạt, tiếng mưa nhẹ bắt đầu rơi. Vy nói: “Nếu một ngày tất cả biến mất thì sao?” Khải nhìn ra xa, rồi nói: “Thì lúc đó cũng không còn ai để nhớ rằng nó từng ở đây.”

Vy im lặng rất lâu.

Sau đó Khải đứng dậy, không nói thêm. Anh đi bộ về phía con đường tối, không mang theo gì mới, không để lại gì rõ ràng. Vy nhìn theo, không gọi.

Nhưng từ hôm đó, Vy bắt đầu đi một mình. Không thu âm, không ghi chép, không cố giữ lại gì. Cô chỉ đứng lại, ở những nơi có âm thanh, và nghe cho đến khi âm thanh tự tan đi.

Và trong thành phố luôn thay đổi ấy, có một người từng đi qua nó để giữ lại âm thanh, rồi rời đi khi nhận ra âm thanh không cần được giữ, chỉ cần được nghe khi nó đang tồn tại—và có một người khác ở lại, học cách nghe mà không cần giữ lại gì nữa, chỉ để biết rằng mọi thứ từng có mặt, dù ngắn hay dài, đều đã từng là thật.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn