Cựu chiến binh

NGƯỜI NHẶT BOM VÀ PHÉP MÀU CÒN SỐNG

Một người dân bình thường bước vào cuộc chiến thầm lặng sau hòa bình, đối mặt với bom mìn còn sót lại để giành lại sự sống cho quê hương.

Hưng Yên14/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều người nghĩ rằng chiến tranh đã lùi xa. Nhưng với mảnh đất Gio An, chiến tranh vẫn hiện diện trong từng thửa ruộng, từng con đường làng. Bom mìn còn sót lại nằm im dưới lớp đất đỏ, chờ một bước chân vô tình để cướp đi sinh mạng.

Ông Nguyễn Văn Hòa khi ấy vừa trở về sau nhiều năm làm dân công hỏa tuyến. Thấy trẻ con trong làng không dám chạy nhảy, ruộng bỏ hoang, ông tình nguyện tham gia đội rà phá bom mìn tự phát. Không có đồ bảo hộ, không máy dò hiện đại, chỉ có cây sắt nhọn và kinh nghiệm nghe “tiếng đất”.

Mỗi buổi sáng, ông ra đồng khi sương còn phủ. Mỗi nhát chọc xuống đất là một lần tim thắt lại. Có ngày, ông gỡ được ba quả bom bi. Có ngày, chỉ đứng nhìn đất mà không dám làm gì thêm.

Tai nạn xảy ra vào một buổi trưa nắng gắt. Một quả bom phát nổ khi ông vừa chạm tới. Ông bị hất văng, bất tỉnh. Khi tỉnh dậy, ông thấy mình còn sống, chỉ bị thương nhẹ. Người làng gọi đó là phép màu. Còn ông chỉ nói: “Bom chưa lấy mình, thì mình phải tiếp tục.”

Suốt hơn mười năm, ông Hòa gỡ hàng trăm quả bom. Nhờ ông, đất Gio An dần hồi sinh. Với ông, sống sót không phải để tự hào, mà để tiếp tục trả lại sự sống cho quê hương đã chịu quá nhiều mất mát.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI NHẶT BOM VÀ PHÉP MÀU CÒN SỐNG | Câu chuyện thời hoa lửa