NGƯỜI NHẶT LẠI NHỮNG CÁI TÊN ĐÃ BỊ QUÊN
au chiến tranh, ông phát hiện một điều.
Có những người… không còn trong danh sách.
Không phải họ không hy sinh.
Mà là hồ sơ thất lạc.
Tên không còn.
Không giấy.
Không ai biết.
Ông bắt đầu ghi lại.
Từ trí nhớ. Từ lời kể. Từ những mảnh thông tin rời rạc.
Một cuốn sổ nhỏ, rồi thêm cuốn nữa.
Có người nói ông “rảnh”.
Ông chỉ nói:
“Nếu mình không ghi, sau này không còn ai nhớ.”
Nhiều năm sau, nhờ những ghi chép đó, một số gia đình tìm được người thân.
Không đầy đủ.
Nhưng đủ để thắp một nén hương.
Có những người không cần danh hiệu.
Chỉ cần… không bị quên.


