Cựu chiến binh

NGƯỜI NHẶT NHỮNG TIẾNG CƯỜI

Tuyên Quang18/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)8 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI NHẶT NHỮNG TIẾNG CƯỜI

Ở cuối một con phố nhỏ có một ông lão bán những chiếc lọ thủy tinh.

Nhưng điều kỳ lạ là trên mỗi chiếc lọ đều có một mảnh giấy ghi ngày tháng.

Không có giá.

Không có tên người mua.

Một cô bé tò mò hỏi:

“Ông bán gì vậy?”

Ông cười:

“Tiếng cười.”

Cô bé bật cười.

“Tiếng cười làm sao bỏ vào lọ được?”

Ông không trả lời.

Chỉ đưa cho cô một chiếc lọ rỗng.


Cô bé mang chiếc lọ về nhà.

Tối hôm đó, em nghe thấy tiếng cười của mẹ khi xem một bộ phim cũ.

Em nhớ đến chiếc lọ.

Sáng hôm sau, em hỏi ông:

“Làm thế nào để bỏ tiếng cười vào đây?”

Ông đáp:

“Cháu không cần làm gì cả.”

“Vậy tại sao ông bán?”

“Ông không bán.”

“Thế những chiếc lọ này là gì?”

“Là nơi để người ta nhớ.”


Ông kể rằng nhiều năm trước, con gái ông từng rất thích cười.

Cô có thể cười vì những chuyện nhỏ nhất.

Một chú mèo chạy ngang.

Một cơn mưa bất chợt.

Một câu nói ngốc nghếch.

Nhưng sau khi cô rời đi, căn nhà trở nên im lặng.

Ông bắt đầu ghi lại những ngày ông còn nhớ tiếng cười của cô.

Mỗi ngày một chiếc lọ.


Cô bé hỏi:

“Con gái ông có trở về không?”

Ông lắc đầu.

“Không.”

“Thế sao ông vẫn nhớ?”

“Vì quên một người không làm họ trở về.”

Ông nhìn những chiếc lọ.

“Nhưng nhớ họ khiến những điều tốt đẹp họ từng mang đến không biến mất.”


Từ đó, cô bé bắt đầu mang những tiếng cười đến cho ông.

Một ngày là tiếng cười của mẹ.

Một ngày là tiếng cười của em trai.

Một ngày là tiếng cười của cả lớp khi cô giáo kể chuyện.

Ông không thực sự thu được âm thanh nào.

Nhưng mỗi lần nghe cô kể, ông đều ghi một ngày mới lên chiếc lọ.


Nhiều năm sau, ông mất.

Cô bé ngày nào đã trưởng thành.

Cô mở cửa căn nhà cũ.

Hàng trăm chiếc lọ vẫn còn trên kệ.

Cô lấy một chiếc lọ xuống.

Trên giấy ghi:

“Ngày 17 tháng 8 — tiếng cười của một cô bé.”

Cô bật cười.

Rồi khóc.


Cô không vứt những chiếc lọ.

Cô đặt chúng vào một căn phòng nhỏ.

Trên cửa có một tấm bảng:

“Những điều chúng ta sợ một ngày sẽ quên.”

Ai bước vào cũng có thể viết một kỷ niệm.

Không cần tên.

Không cần ngày tháng chính xác.

Chỉ cần một điều từng khiến mình vui.


Nhiều năm sau, một cậu bé hỏi cô:

“Những chiếc lọ có thật sự chứa tiếng cười không?”

Cô mỉm cười.

“Không.”

“Vậy sao cô vẫn giữ?”

“Vì mỗi khi nhìn chúng…”

Cô đặt tay lên chiếc lọ cũ nhất.

“…chúng ta lại nhớ rằng đã từng có những ngày rất vui.”

Ngoài cửa sổ, tiếng trẻ con cười vang lên.

Cô không cần ghi lại nữa.

Bởi lần đầu tiên cô hiểu:

Có những ký ức không cần được cất vào lọ.

Chỉ cần được trao cho người khác, chúng sẽ tự tìm cách sống tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn