Người có công giúp đỡ cách mạng

Người nhặt ve chai trong cơn mưa chiều

Chiều hôm ấy, trời đổ mưa bất ngờ. Những hạt mưa đầu tiên rơi xuống lộp bộp trên mái tôn, rồi nhanh chóng trở thành một màn nước trắng xóa. Người ta vội vã trú mưa, đóng cửa, khép lại một ngày dài. Con phố bỗng chốc thưa thớt, chỉ còn lại tiếng mưa và gió. Giữa khung cảnh ấy, tôi nhìn thấy một người phụ nữ. Bà mặc chiếc áo mưa cũ rách, tay kéo theo chiếc xe ve chai đầy ắp những vỏ chai, lon sắt. Bánh xe kêu cót két, nặng nề lăn trên mặt đường trơn trượt. Mỗi bước đi của bà đều chậm chạp, như

Quảng Ngãi01/04/2026Trần Thị Trinh (xã Mỏ Cày)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều hôm ấy, trời đổ mưa bất ngờ.

Những hạt mưa đầu tiên rơi xuống lộp bộp trên mái tôn, rồi nhanh chóng trở thành một màn nước trắng xóa. Người ta vội vã trú mưa, đóng cửa, khép lại một ngày dài. Con phố bỗng chốc thưa thớt, chỉ còn lại tiếng mưa và gió.

Giữa khung cảnh ấy, tôi nhìn thấy một người phụ nữ.

Bà mặc chiếc áo mưa cũ rách, tay kéo theo chiếc xe ve chai đầy ắp những vỏ chai, lon sắt. Bánh xe kêu cót két, nặng nề lăn trên mặt đường trơn trượt. Mỗi bước đi của bà đều chậm chạp, như thể đôi chân đã quá mỏi mệt.

Tôi đứng nép dưới mái hiên, nhìn theo. Không hiểu vì sao, hình ảnh ấy khiến tôi không thể rời mắt.

Mưa ngày càng lớn. Nước từ các con hẻm đổ ra đường, cuốn theo rác rưởi. Chiếc xe của bà mắc kẹt ở một vũng nước sâu. Bà cố kéo, nhưng không nổi. Tôi thấy bà dừng lại, thở dốc, đôi vai run lên.

Trong khoảnh khắc đó, tôi tưởng bà sẽ bỏ cuộc.

Nhưng không.

Bà cúi xuống, dùng cả hai tay đẩy chiếc xe. Mưa tạt vào mặt, vào mắt, nhưng bà vẫn không dừng lại. Chiếc áo mưa mỏng manh không đủ che đi thân hình gầy gò. Bàn tay bà run rẩy, nhưng ánh mắt lại kiên định lạ thường.

Cuối cùng, chiếc xe cũng nhích lên.

Tôi chạy lại, giúp bà đẩy qua đoạn đường ngập nước. Bà nhìn tôi, khẽ cười. Nụ cười ấy… không rạng rỡ, nhưng ấm áp đến lạ.

Tôi hỏi:
— “Trời mưa thế này, sao bà không nghỉ?”

Bà im lặng một lúc, rồi nói chậm rãi:
— “Nếu bà nghỉ… thì tối nay mấy đứa nhỏ không có cơm.”

Tôi sững lại.

Hóa ra, phía sau dáng người gầy guộc ấy là cả một gia đình đang chờ đợi. Những lon ve chai, những mảnh giấy vụn kia không chỉ là rác – đó là bữa ăn, là sự sống.

Mưa vẫn rơi.

Tôi nhìn đôi bàn tay bà – chai sần, nhăn nheo, dính đầy bùn đất. Đôi bàn tay ấy đã nhặt nhạnh từng thứ người ta bỏ đi, để nuôi sống những con người mà bà yêu thương.

Bất chợt, tôi thấy mắt mình cay cay.

Chúng ta thường mơ về những điều lớn lao, nhưng đôi khi, sự vĩ đại lại nằm trong những điều nhỏ bé nhất. Như người phụ nữ ấy – không ai biết tên, không ai ca ngợi, nhưng bà đang âm thầm gánh trên vai cả một thế giới.

Khi mưa ngớt dần, bà lại tiếp tục bước đi. Chiếc xe ve chai lăn chậm trên con phố ướt. Dáng bà khuất dần trong màn sương mỏng.

Tôi đứng đó rất lâu.

Trong lòng tôi, cơn mưa dường như vẫn chưa dứt.

Và từ ngày hôm ấy, mỗi khi nhìn thấy một người nhặt ve chai, tôi không còn thấy đó là một công việc bình thường nữa.

Tôi thấy…
một con người đang lặng lẽ hy sinh.
một trái tim đang kiên cường chống chọi với cuộc đời.
và một tình yêu lớn lao – giản dị mà vô cùng sâu sắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người nhặt ve chai trong cơn mưa chiều | Câu chuyện thời hoa lửa