Bài viết

Người nhường lại phần cơm cuối cùng

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đầu năm 1972, khu vực rừng Trường Sơn phía Tây Quảng Trị (đoạn gần đường vận tải chiến lược B5), trong một đêm hành quân dài thuộc tuyến Đường Trường Sơn, đơn vị tạm dừng nghỉ bên một bãi đất trống giữa rừng sâu.

Trời lúc đó đã về khuya. Sương rừng dày đặc, hơi lạnh thấm vào từng lớp áo ướt mồ hôi sau cả ngày vượt dốc, lội suối.

Cả tổ chỉ còn lại một nắm cơm cuối cùng được chia từ trước, gói trong lá rừng đã hơi ẩm. Không nhiều, chỉ đủ mỗi người một phần nhỏ.

Không ai nói gì về sự ít ỏi ấy.
Vì ai cũng hiểu hoàn cảnh chung.

Người phân chia cơm là Lợi – người lớn tuổi hơn trong tổ. Anh chia đều từng phần, cẩn thận đến mức gần như không ai có phần nhiều hơn ai.

Mọi người ngồi xuống ăn rất nhanh. Không có tiếng trò chuyện, chỉ có tiếng nhai khẽ và tiếng gió thổi qua tán cây.

Đến khi gần hết, Lợi mới mở nắm cơm cuối cùng trong tay mình. Anh nhìn một lượt quanh tổ.

Ngay lúc đó, một đồng đội trẻ tên Thành – người vừa bị trượt chân lúc vượt suối, cổ chân vẫn còn sưng – đang ngồi dựa vào gốc cây, thở nặng.

Không ai nói ra, nhưng Lợi đã thấy.

Anh im lặng một lúc.

Rồi anh bẻ đôi phần cơm của mình.

Đưa một nửa cho Thành.

“Ăn thêm đi. Cậu còn phải đi đường dài.”

Thành vội xua tay:
“Anh ăn đi, em vẫn ổn mà.”

Lợi không nói nhiều. Chỉ đặt nắm cơm vào tay Thành.

“Không sao. Tôi quen rồi.”

Không có tranh cãi thêm.

Thành nhận lấy, cúi đầu ăn rất chậm.

Những người còn lại nhìn thấy, nhưng không ai bình luận. Chỉ có ánh mắt hiểu nhau trong im lặng.

Sau bữa cơm vội, tất cả đứng dậy rất nhanh. Nồi được rửa sơ bằng nước suối gần đó, dấu lửa được dập tắt, không để lại dấu vết.

Lệnh hành quân vang lên.

Họ lại khoác ba lô lên vai, tiếp tục đi trong bóng tối của rừng Trường Sơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn