Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI NỐI MẠCH MÁU DƯỚI LÒNG ĐẤT THÉP (1)

câu chuyện rất hay và ý nghĩa !

Quảng Trị04/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

​Nhân chứng sống: Ông Lê Quang Phấn (Sinh năm 1950) ​Ông Lê Quang Phấn quê ở xã Vĩnh Tú, huyện Vĩnh Linh. Trong những năm 1967 - 1972, ông là chiến sĩ thông tin thuộc Đại đội 17, Trung đoàn 270, trực tiếp bám trụ tại "túi bom" Vĩnh Linh và mặt trận Đường 9 - Nam Lào. ​Sống để giữ vững "cánh sóng" ​Thời đó, thông tin liên lạc được coi là mạch máu của chiến dịch. Địch hiểu rõ điều này nên tập trung đánh phá điên cuồng các trạm vô tuyến và đường dây điện thoại. Ông Phấn nhớ lại, có những ngày bom B-52 rải thảm đến 10 đợt, dây cáp bị đứt đoạn liên tục. ​"Lệnh từ chỉ huy không thể chậm trễ dù chỉ một giây. Khi dây đứt, chúng tôi phải vọt ra khỏi hầm ngay giữa lúc pháo đang nổ để tìm mối nối. Có những đoạn dây bị cháy rụi, chúng tôi phải dùng chính cơ thể mình để nối mạch điện tạm thời cho kịp phát điện tín," ông Phấn chia sẻ. ​Cuộc chiến trong bóng tối ​Kỷ niệm kinh hoàng nhất là mùa hè năm 1972 tại Gio Linh. Một quả bom tọa độ rơi trúng hầm trực tổng đài, đất đá vùi lấp toàn bộ thiết bị. Ông Phấn khi đó bị ngất đi, khi tỉnh dậy thấy xung quanh tối đen, đôi tai ù đặc vì sức ép của bom. ​Không màng đến vết thương, ông dùng tay không bới đất để cứu máy móc và tìm đồng đội. Trong bóng tối của hầm ngầm bị sập, ông đã bình tĩnh sửa lại đường dây, kết nối lại liên lạc với sở chỉ huy chỉ trong vòng 30 phút. Ông bảo: "Lúc đó không biết sợ chết là gì, chỉ sợ phía trên các chiến sĩ không nhận được lệnh, sẽ phải hy sinh nhiều hơn." ​Người giữ lửa cho thế hệ sau ​Hòa bình lập lại, ông Phấn trở về với nhiều thương tật trên người nhưng vẫn giữ tinh thần của một người lính thông tin. Ông thường xuyên dành thời gian kể lại những năm tháng "nếm mật nằm gai" cho con cháu. Với ông, mỗi tấc đất Quảng Trị không chỉ có bom đạn mà còn chứa đựng tình đồng chí, nghĩa đồng bào thiêng liêng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn