Bài viết

Người nối những mạch thư xuyên màn đạn

Kịch bản xúc động về những người giữ mạch tình cảm giữa tiền tuyến và hậu phương. Câu chuyện kể về một nữ giao liên bưu điện kiên cường, dùng chiếc balô bạt bọc kín để bảo vệ hàng trăm lá thư của các chiến sĩ khỏi bị thiêu rụi bởi bom napalm, giữ trọn vẹn những lời hẹn thề của người lính gửi về cho gia đình.

Lâm Đồng24/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời chiến, lá thư từ chiến trường gửi về quê nhà hay những dòng tin nhắn của người mẹ gửi cho con trai nơi trận địa là nguồn động lực tinh thần to lớn vô bờ bến. Để những lá thư ấy vượt qua hàng trăm cây số mưa bom bão đạn đến tay người nhận, những người lính bưu chính giao liên đã phải đánh đổi bằng cả mồ hôi và máu. Bà Nguyễn Thị Minh Tâm năm 1972 là một cô gái 19 tuổi, hằng ngày đạp chiếc xe đạp thô sơ hoặc đi bộ băng rừng mang theo chiếc túi bạt đựng đầy thư từ, báo chí.Bà Tâm nhớ lại, đoạn đường từ Đồng Hới vào Vĩnh Linh ngày ấy là một dải đất trắng xóa vì bom rải thảm. Địch không chỉ đánh phá xe chở vũ khí mà bất cứ thứ gì di chuyển trên đường cũng là mục tiêu.Một buổi chiều mùa thu năm 1972, bà Tâm đang quẩy hai chiếc túi da chứa đầy thư của các chiến sĩ Sư đoàn 325 vừa từ Thành cổ Quảng Trị gửi ra hậu phương. Khi bà vừa đi đến một rặng phi lao ven sông thì máy bay địch bất ngờ ập tới trút bom napalm ngập tràn lối đi. Lửa cháy ngùn ngụt, khói độc bốc lên cay xè cả mắt. Sức ép từ quả nổ hất văng bà xuống một hố bom cũ đầy nước sình lầy, chân bị một cành cây gãy đè chặt đau buốt.Nhìn ngọn lửa đang bén nhanh vào mép chiếc túi bạt chứa thư nằm cách đó vài mét, bà Tâm quên mất cái chân đang bị thương nghiêm trọng. Bà dùng hai tay không điên cuồng bới đất trườn tới, lấy thân mình nằm đè lên túi bạt, dùng chiếc áo sờn vai thấm nước bùn dưới hố bom để dập tắt những đốm lửa vừa bắt vào góc túi thư.Bà ôm chặt chiếc túi vào lòng, nép sát vào thành hố bom suốt hai tiếng đồng hồ cho đến khi máy bay địch bay khuất. Khi đội cứu hộ tìm thấy, toàn thân bà Tâm đã bị bỏng nhẹ do sức nóng của bom napalm, chân phải bị bong gân sưng húp, nhưng hàng trăm lá thư bên trong túi bạt hoàn toàn nguyên vẹn, không mất một chữ, không cháy một góc.Những lá thư ấy sau đó đã được chuyển đến tận tay những người mẹ, người vợ nơi quê nhà Bắc bộ, mang theo hơi thở và lời hứa bình an của người lính. Đối với cựu giao liên Nguyễn Thị Minh Tâm, vết sẹo bỏng trên cánh tay năm ấy là minh chứng cho một thời tuổi trẻ rực lửa, nơi những dòng chữ yêu thương được bảo vệ bằng trái tim và lòng dũng cảm vô bờ bến của người chiến sĩ bưu điện.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người nối những mạch thư xuyên màn đạn | Câu chuyện thời hoa lửa