Bài viết

Người nông dân

Ninh Bình22/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời hoa lửa là những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ nhưng cũng rực sáng tinh thần yêu nước của dân tộc Việt Nam. Trong những năm tháng ấy, ở hậu phương có biết bao con người lặng thầm góp sức cho tiền tuyến. Câu chuyện về người nông dân tên Lợi giữ cánh đồng lúa năm xưa là một hình ảnh đẹp của thời kỳ ấy.

Ông Lợi sống ở một vùng quê đồng bằng Bắc Bộ. Những năm chống Mỹ, trai tráng trong làng lần lượt lên đường nhập ngũ, chỉ còn người già, phụ nữ và thiếu niên ở lại sản xuất. Cánh đồng quê trở nên vắng hơn, nhưng ai cũng hiểu rằng hạt gạo lúc ấy quý như vàng, vì vừa nuôi dân, vừa gửi ra tiền tuyến.

Ông Lợi khi ấy ngoài bốn mươi tuổi, sức khỏe tốt nhưng vì từng bị thương trong thời chống Pháp nên không thể tiếp tục nhập ngũ. Ông tự nhủ mình phải góp sức bằng cách giữ cho ruộng đồng luôn xanh tốt. Từ sáng tinh mơ đến đêm khuya, ông luôn có mặt ngoài đồng, lúc tát nước, khi bắt sâu, lúc đắp bờ giữ nước.

Năm 1972, một trận mưa lớn kéo dài khiến con đê nhỏ đầu làng có nguy cơ vỡ. Nếu đê vỡ, toàn bộ lúa sắp chín sẽ bị ngập, cả vụ mùa mất trắng. Đêm ấy, tiếng trống báo động vang lên khắp xóm. Người dân cầm cuốc xẻng chạy ra đê trong mưa gió.

Ông Lợi là người có mặt đầu tiên. Ông cùng bà con vác đất, xếp bao cát, chèn từng đoạn nứt. Nước chảy xiết làm nhiều người kiệt sức, nhưng ông vẫn đứng giữa mưa hô lớn: “Giữ được lúa là giữ được sức cho bộ đội!”

Suốt đêm ấy, mọi người không ai rời vị trí. Gần sáng, mưa ngớt dần, con đê được giữ vững. Cánh đồng lúa vẫn an toàn, vài tuần sau cho một vụ mùa bội thu. Từng bao thóc được chuyển lên xe gửi ra chiến trường.

Khi được khen ngợi, ông Lợi chỉ cười mộc mạc: “Tôi không cầm súng thì giữ ruộng cho các anh ngoài mặt trận.”

Ngày đất nước hòa bình, người dân trong làng vẫn nhớ mãi hình ảnh người nông dân lấm lem bùn đất đứng giữa đêm mưa cứu đồng lúa. Câu chuyện về ông Lợi cho thấy trong thời hoa lửa, chiến thắng không chỉ được làm nên nơi chiến hào mà còn từ những cánh đồng quê hương, nơi những con người bình dị âm thầm cống hiến cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn