Người Nông Dân Giấu Gạo Nuôi Quân
Cà Văn Tâm là một nông dân thuần hậu, quanh năm gắn bó với ruộng nương ven suối ở Yên Châu. Những năm đầu thập niên 1940, cuộc sống của bà con vô cùng khó khăn. Thuế khóa nặng nề, mất mùa liên tiếp khiến nhiều gia đình thiếu ăn. Chính trong hoàn cảnh ấy, phong trào Việt Minh âm thầm bén rễ.
Khi được giác ngộ, ông Tâm hiểu rằng cách mạng không chỉ cần người cầm vũ khí mà còn cần lương thực để duy trì lực lượng. Ông cùng vợ bí mật tích trữ thóc tốt, giấu trong chum chôn dưới sàn nhà. Ban ngày ông vẫn làm việc bình thường để tránh bị nghi ngờ, ban đêm lặng lẽ chuyển gạo đến điểm hẹn trong rừng.
Có lần, lính dõng đến kiểm tra lương thực, ông bình tĩnh chỉ cho họ xem kho thóc bên ngoài – nơi ông cố ý để lại ít gạo xấu. Chúng không phát hiện ra số gạo giấu kín. Gia đình ông có lúc phải ăn củ rừng thay cơm, nhưng ông vẫn nói: “Mình đói một chút, nhưng bộ đội no thì mới đánh được giặc.”
Tháng 8/1945, khi khởi nghĩa nổ ra, chính số lương thực ông và nhiều hộ dân chuẩn bị đã giúp lực lượng tự vệ trụ vững trong những ngày quyết định. Với ông, đó là đóng góp thầm lặng nhưng đầy tự hào.



