Người nông dân Hà Tĩnh bám ruộng giữa bom đạn để nuôi tiền tuyến
Câu chuyện kể về một người nông dân Hà Tĩnh kiên cường sản xuất, góp phần đảm bảo lương thực cho hậu phương trong chiến tranh.
Ông Trần Văn Phúc, sinh năm 1939, là một người nông dân gắn bó cả đời với ruộng đồng Hà Tĩnh. Nhưng có những năm tháng, cánh đồng của ông không chỉ là nơi mưu sinh, mà còn là một “mặt trận” thầm lặng.
Ông kể, những năm chiến tranh, ruộng đồng thường xuyên bị bom đạn tàn phá. Có vụ vừa gieo xong, sáng ra đã thấy đất bị cày xới, lúa non bị vùi lấp.
Nhìn mà xót, nhưng không ai bỏ cuộc.
Ông cùng bà con lại ra đồng, san lấp hố bom, nhặt từng gốc lúa còn sót, rồi gieo trồng lại.
Cứ như vậy, hết lần này đến lần khác.
Những ngày nắng gắt, đất nứt nẻ, thiếu nước, mọi người thay nhau dẫn nước về ruộng, làm việc từ sáng sớm đến tối muộn.
Có những hôm đang làm thì còi báo động vang lên, tất cả phải chạy đi trú ẩn. Khi yên tiếng bom, lại quay trở lại ngay.
“Chậm một ngày là ngoài kia thiếu một phần lương thực”, ông nói.
Chính suy nghĩ đó khiến ông và mọi người không cho phép mình dừng lại.
Những bữa cơm độn khoai, độn sắn trở nên quen thuộc. Nhưng phần gạo ngon nhất vẫn được dành để đóng góp.
Ông không nói nhiều về sự vất vả, chỉ nhẹ nhàng:
“Hạt lúa lúc đó quý lắm”.
Nhiều năm sau, khi đứng trên cánh đồng xanh, ông vẫn nhớ về những ngày gian khó – nơi mỗi hạt lúa đều được đánh đổi bằng mồ hôi và sự bền bỉ.



