Người nông dân Hà Tĩnh giữ từng tấc ruộng nuôi hậu phương
Câu chuyện kể về một người nông dân Hà Tĩnh đã bám ruộng, tăng gia sản xuất để đảm bảo lương thực cho hậu phương trong chiến tranh.
Ông Nguyễn Văn Lâm, sinh năm 1938, là một người nông dân gắn bó cả đời với ruộng đồng Hà Tĩnh. Trong những năm chiến tranh, khi nhiều thanh niên lên đường ra trận, ở quê chỉ còn lại người già, phụ nữ và trẻ nhỏ, thì việc giữ đất, giữ ruộng trở thành nhiệm vụ không kém phần quan trọng.
Ông kể, những cánh đồng ngày ấy không chỉ đối mặt với nắng hạn, mưa lũ, mà còn bị bom đạn cày xới. Có những thửa ruộng vừa gieo xong đã bị phá hủy hoàn toàn.
Nhưng không ai bỏ ruộng.
Ông cùng mọi người lại tiếp tục san lấp, gieo trồng lại từ đầu.
Có những ngày đang làm đồng thì còi báo động vang lên. Mọi người vội chạy đi trú ẩn. Khi yên tiếng bom, lại quay trở lại ruộng như chưa có chuyện gì xảy ra.
Ông nhớ nhất một vụ mùa khi hạn hán kéo dài. Ruộng nứt nẻ, nước khan hiếm. Trong khi đó, chỉ tiêu lương thực vẫn phải đảm bảo để gửi ra tiền tuyến.
Ông cùng bà con thay nhau dẫn nước, gánh từng gánh nước nhỏ để cứu lúa.
Đêm đến cũng không nghỉ, tranh thủ làm khi mát trời.
Ông nói, lúc đó ai cũng nghĩ đơn giản: “Có thêm được hạt lúa nào là thêm sức cho bộ đội ngoài kia.”
Những bữa cơm độn khoai, độn sắn là chuyện thường ngày, nhưng phần gạo tốt nhất vẫn được dành để đóng góp.
Sau mỗi vụ thu hoạch, nhìn những bao lúa được chuyển đi, ông cảm thấy như mình cũng đang góp một phần nhỏ vào chiến trường.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại, ông vẫn nói: “Chúng tôi không cầm súng, nhưng cũng đánh giặc theo cách của mình.”
Câu chuyện của ông là hình ảnh của hậu phương bền bỉ – nơi từng tấc đất, từng hạt lúa đều mang theo trách nhiệm và tình yêu đối với đất nước.



