Bài viết

NGƯỜI NỮ ANH HÙNG BẤT KHUẤT VÕ THỊ SÁU...

Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại xã Phước Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa (nay thuộc thị trấn Đất Đỏ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu). Sinh ra trong một gia đình nghèo giàu lòng yêu nước, chị lớn lên giữa lúc quê hương bị thực dân Pháp dày xéo. Chứng kiến nỗi đau dân tộc, từ sớm, trong lòng người con gái Đất Đỏ đã bùng cháy ngọn lửa căm thù giặc và ý chí quyết tâm giải phóng quê hương.

Gia Lai09/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1947, khi mới 14 tuổi, chị chính thức gia nhập Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Với sự thông minh và nhanh nhẹn, chị đảm nhận vai trò liên lạc, tiếp tế và thu thập tin tức tình báo. Dù còn rất trẻ, chị đã thể hiện bản lĩnh của một chiến sĩ thực thụ khi nhiều lần mưu trí qua mặt lính gác, vận chuyển vũ khí và tài liệu mật ngay trước mắt kẻ thù.

Năm 1948, chị tham gia trận đánh tiêu biểu tại chợ Đất Đỏ, dùng lựu đạn tiêu diệt tên Cai tổng Tòng – kẻ tay sai khét tiếng gian ác – và làm bị thương nhiều binh lính Pháp. Chiến công này không chỉ khiến kẻ thù khiếp sợ mà còn cổ vũ mạnh mẽ tinh thần kháng chiến của nhân dân địa phương. Sau đó, chị còn trực tiếp tham gia nhiều trận đánh táo bạo, trong đó có vụ phá cuộc mít tinh kỷ niệm Quốc khánh Pháp do bù nhìn tổ chức tại địa phương, gây hoang mang tột độ cho quân địch.

Tháng 2/1950, trong một chuyến công tác tại quê nhà, Võ Thị Sáu không may sa vào tay giặc. Thực dân Pháp đã dùng mọi thủ đoạn từ dụ dỗ đến tra tấn dã man nhưng vẫn không thể khuất phục được ý chí sắt đá của người thiếu nữ trẻ. Chị kiên quyết không khai báo, giữ trọn bí mật về cơ sở cách mạng và đồng đội. Trước tòa án binh, chị đã dõng dạc khẳng định: "Yêu nước, chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội!", một lời tuyên bố đanh thép làm chấn động cả phiên tòa.

Trước khí tiết hiên ngang, thực dân Pháp đã đưa chị ra xét xử và kết án tử hình. Tháng 1/1952, chúng lén lút đưa chị ra nhà tù Côn Đảo để thi hành án nhằm tránh sự phản đối của dư luận. Trên chuyến tàu ra đảo, chị vẫn cùng các đồng chí của mình giữ vững tinh thần lạc quan, hát vang những bài ca cách mạng giữa trùng khơi.

Rạng sáng ngày 23/1/1952, tại pháp trường Côn Đảo, Võ Thị Sáu đã bước đi với tư thế hiên ngang, ngẩng cao đầu. Chị từ chối bịt mắt và yêu cầu được nhìn đất nước thân yêu lần cuối. Giây phút trước họng súng quân thù, chị đã cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca và hô vang: "Đả đảo thực dân Pháp!", "Việt Nam độc lập muôn năm!", "Hồ Chủ tịch muôn năm!". Sự hy sinh của chị không chỉ là một mất mát, mà đã hóa thân thành huyền thoại về "nữ thần" bảo vệ Côn Đảo trong tâm thức người dân Việt Nam.

Năm 1993, Nhà nước đã truy tặng chị danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ngày nay, mộ phần của chị tại nghĩa trang Hàng Dương, Côn Đảo là địa chỉ đỏ thiêng liêng, nơi thế hệ trẻ tìm về để tri ân một huyền thoại.

Cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ của Võ Thị Sáu mãi là một "Câu chuyện thời hoa lửa" đẹp nhất. Hình ảnh người con gái Đất Đỏ với đóa hoa lê-ki-ma cài mái tóc sẽ luôn là tấm gương sáng ngời về lý tưởng sống. Giữa thời bình hôm nay, ngọn lửa từ tinh thần Võ Thị Sáu nhắc nhở mỗi sinh viên Đại học Quy Nhơn rằng: Tuổi trẻ không chỉ là hưởng thụ, mà là cống hiến. Chúng ta không cầm súng ra chiến trường, nhưng chúng ta cầm bút, cầm tri thức để xây dựng quê hương. Hãy sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của những người đi trước, biến lòng biết ơn thành hành động cụ thể trong học tập, tình nguyện và sáng tạo, để viết tiếp những trang sử vẻ vang cho ngôi trường bên bờ biển Quy Nhơn thơ mộng và cho Tổ quốc Việt Nam yêu dấu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn