Bài viết

NGƯỜI NỮ ANH HÙNG LÁI XE TRƯỜNG SƠN VÀ HUYỀN THOẠI TRÊN NHỮNG CUNG ĐƯỜNG KHÔNG KÍNH

Câu chuyện đầy khâm phục về người nữ trung đội trưởng thuộc Trung đội nữ lái xe mang tên anh hùng Nguyễn Thị Hạnh. Bất chấp hiểm nguy, bom đạn rải thảm, bà đã cùng những cô gái tuổi đôi mươi ôm vô lăng xé toạc màn đêm Trường Sơn chi viện cho miền Nam.

Đồng Nai10/06/2026Tô Thị Hoàng Yến (Đoàn xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, hình ảnh những người lính lái xe Trường Sơn vượt bão đạn đã trở thành biểu tượng kinh điển. Nhưng ít ai biết rằng, trên tuyến đường huyết mạch ấy, có một trung đội lái xe vô cùng đặc biệt – trung đội toàn những cô gái tuổi mười chín, đôi mươi mang tên anh hùng Nguyễn Thị Hạnh. Họ vốn là những cô gái thanh niên xung phong, cô giáo, hay nữ sinh thanh tú ở hậu phương miền Bắc, tình nguyện rũ bỏ phấn son để khoác lên mình bộ quân phục sực mùi dầu mỡ và khói súng. Một trong những đóa hoa lửa kiên cường của trung đội năm ấy là bà Nguyễn Thị Kim Nhạn.

Bà Nhạn kể lại, ngày đầu tiên bước lên cabin chiếc xe tải giải phóng Gát-51, Gát-63 thô kệch, nhiều người không tin những cô gái chân yếu tay mềm có thể điều khiển nổi khối sắt thép khổng lồ ấy. Vô lăng xe thời đó rất nặng, không có trợ lực, hệ thống số gài bằng cơ vô cùng vất vả.

Để làm chủ được chiếc xe, bà và các đồng đội phải tập luyện ròng rã ngày đêm, tay rớm máu, chân tê dại vì côn phanh. Thế nhưng, bằng ý chí sắt đá, các cô gái đã làm được điều phi thường: tốt nghiệp khóa lái xe cấp tốc và chính thức nhận lệnh hành quân, trực tiếp ôm vô lăng tiến vào tuyến lửa Trường Sơn, làm nhiệm vụ vận chuyển vũ khí, lương thực và thương binh.

Tuyến đường Trường Sơn những năm 1968 - 1972 là một túi bom khổng lồ. Máy bay địch lượn lờ như thiêu thân, rải bom tọa độ và bắn phá bất cứ ánh lửa nào xuất hiện trong đêm. Để đảm bảo an toàn, trung đội nữ lái xe của bà Kim Nhạn phải tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc “chạy đêm không đèn” hoặc chỉ bật đèn gầm – thứ ánh sáng yếu ớt chỉ đủ soi rõ vài mét mặt đường lởm chởm hố bom.

Sự khốc liệt của chiến trường đã biến những chiếc xe của các cô gái thành “xe không kính”. Sức ép từ bom đạn dội xuống hai bên đường khiến kính chắn gió của xe vỡ vụn. Không có kính, gió bụi Trường Sơn táp thẳng vào mặt, vào mắt rát buốt. Mùa mưa, bùn đất bắn đầy mặt, quần áo sũng nước, lạnh thấu xương; mùa khô thì bụi cuốn mù mịt, nghẹn cả lồng ngực.

Bà Nhạn nhớ như in những đêm ôm vô lăng bò qua đèo Phu La Nhích, bên sườn núi dựng đứng, bên vực sâu thăm thẳm. Máy bay B-52 ném bom chặn đầu, mảnh bom găm rào rào vào thùng xe. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc ấy, bà vẫn bình tĩnh gài số, nhấn ga, khéo léo điều khiển chiếc xe vượt qua túi bom để kịp giao hàng cho chiến trường trước khi trời sáng.

Trung đội nữ lái xe năm ấy đã đi qua cuộc chiến một cách hiên ngang như thế. Nhiều đồng đội của bà Kim Nhạn đã ngã xuống, máu của các chị hòa vào đất đá Trường Sơn, nhưng những chiếc xe mang danh hiệu “Gan vàng dạ ngọc” vẫn chưa bao giờ ngừng bánh. Họ đã chứng minh cho thế giới thấy rằng, người phụ nữ Việt Nam không chỉ đảm đang ở hậu phương mà còn có thể đứng ở đầu sóng ngọn gió, đối mặt trực diện với kẻ thù bằng một bản lĩnh phi thường.

Khi đất nước thống nhất, bà Nguyễn Thị Kim Nhạn trở về đời thường, mang theo những vết thương chiến tranh và những ký ức rực lửa trên cabin xe tải năm nào. Hôm nay, mỗi khi nhìn lại những thước phim tư liệu về đường Trường Sơn, người nữ tài xế năm xưa vẫn không giấu được giọt nước mắt tự hào. Câu chuyện của bà và trung đội nữ lái xe huyền thoại mãi là một trang sử vàng, một đóa hoa lửa rực rỡ nhất minh chứng cho tinh thần bất khuất của người phụ nữ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn