Người nữ bác sĩ giữa chiến trường
Một nữ bác sĩ trẻ rời Hà Nội vào chiến trường Quảng Ngãi. Trong bom đạn, chị vừa cứu chữa thương binh, vừa đối mặt với mất mát, cô đơn và những giằng xé của tuổi trẻ. Nhật ký của Đặng Thùy Trâm sau này trở thành một trong những tư liệu xúc động về thế hệ thanh niên thời chiến. Chương trình “Một thời hoa lửa” cũng dành một hoạt cảnh cho nữ bác sĩ này.
Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội. Khi đất nước chiến tranh, chị quyết định rời miền Bắc vào miền Nam làm bác sĩ.Chiếc áo blouse trắng vốn gắn với bệnh viện và những ngày bình yên, nhưng khi vào chiến trường, nó lại khoác lên người một cô gái phải sống giữa bom đạn.
Bệnh xá nơi chị công tác thường xuyên tiếp nhận những thương binh từ chiến trường đưa về. Có người còn sống nhưng bị thương rất nặng. Có người chỉ còn một chút hy vọng.
Thùy Trâm làm việc không kể ngày đêm,có những lúc chị kiệt sức,có lúc chị nhớ gia đình, nhớ Hà Nội, nhớ những điều bình dị của cuộc sống. Trong nhật ký, chị không che giấu những cảm xúc rất con người ấy.
Nhưng sau mỗi phút yếu lòng, chị lại trở về với công việc.Một thương binh cần được cứu,một đồng đội cần được chăm sóc,một ca phẫu thuật không thể chờ đến ngày mai.Và chiến tranh cũng không cho phép chị có quá nhiều thời gian để nghĩ về bản thân.Đặng Thùy Trâm hy sinh ngày 22/6/1970, khi mới 27 tuổi.
Nhiều năm sau, những trang nhật ký của chị được tìm thấy và đưa trở về Việt Nam.Người ta đọc trong đó không chỉ câu chuyện của một bác sĩ, mà còn thấy một cô gái 27 tuổi biết yêu, biết nhớ, biết đau, biết sợ nhưng vẫn lựa chọn ở lại giữa chiến trường để cứu người.Đó chính là vẻ đẹp rất con người của một thời hoa lửa.


