NGƯỜI NỮ BÁC SĨ GỬI LẠI TUỔI THANH XUÂN CHO ĐẤT NƯỚC - ĐẶNG THUỲ TRÂM
NGƯỜI NỮ BÁC SĨ GỬI LẠI TUỔI THANH XUÂN CHO ĐẤT NƯỚC
15/09/2026Đoàn xã Văn Lãng (xã Văn Lãng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội, trong một gia đình trí thức. Tốt nghiệp Trường Đại học Y khoa Hà Nội năm 1966, chị đã có nhiều lựa chọn cho một cuộc sống bình yên. Nhưng trước tiếng gọi của Tổ quốc, người nữ bác sĩ trẻ tình nguyện lên đường vào chiến trường miền Nam.
Năm 1967, Đặng Thùy Trâm vào công tác tại Quảng Ngãi. Chị được phân công phụ trách một bệnh xá ở Đức Phổ – nơi thường xuyên tiếp nhận thương binh trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Bom đạn, bệnh tật, thiếu thuốc men và những cuộc càn quét của địch luôn đe dọa tính mạng của cán bộ, chiến sĩ.
Trong hoàn cảnh ấy, Đặng Thùy Trâm vẫn tận tụy cứu chữa thương binh. Có những ca cấp cứu diễn ra giữa tiếng bom, tiếng pháo. Có những người lính bị thương rất nặng, chị và đồng đội phải giành giật từng phút để giữ lại sự sống cho họ.
Những ngày tháng ở chiến trường được chị ghi lại trong nhật ký. Qua những trang viết ấy, người đọc không chỉ thấy một nữ bác sĩ giàu lòng yêu nước mà còn thấy một cô gái tuổi đôi mươi với những suy nghĩ rất đời thường: nhớ gia đình, nhớ Hà Nội, nhớ người thân, có lúc đau buồn, cô đơn và lo lắng. Nhưng vượt lên tất cả là tình yêu Tổ quốc, tình thương đồng đội và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Ngày 22/6/1970, trên đường công tác, Đặng Thùy Trâm cùng đồng đội bị địch phục kích. Chị chiến đấu đến hơi thở cuối cùng khi mới 27 tuổi.
Sau khi chị hy sinh, cuốn nhật ký được một người lính Mỹ giữ lại và sau này trao trả cho gia đình. Những trang nhật ký của Đặng Thùy Trâm được công bố đã lay động hàng triệu trái tim. Đó là tiếng nói chân thành của một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sống, chiến đấu và hy sinh trong những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh.
Đặng Thùy Trâm đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng lý tưởng và tình yêu của chị dành cho Tổ quốc vẫn còn sống mãi.
Bài học cho thế hệ trẻ
Câu chuyện về Đặng Thùy Trâm nhắc nhở mỗi đoàn viên, thanh niên hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có lý tưởng, có trách nhiệm và dám cống hiến.
Tuổi trẻ hôm nay không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng vẫn có những “mặt trận” mới: học tập, lao động, chuyển đổi số, xây dựng quê hương, bảo vệ môi trường, giúp đỡ người yếu thế và tiên phong trong những việc khó.
Điều quan trọng là mỗi người trẻ phải biết mình sống vì điều gì và sẵn sàng dành sức trẻ cho những điều có ích.
Đặng Thùy Trâm đã viết những trang nhật ký bằng chính tuổi thanh xuân của mình. Thế hệ trẻ hôm nay hãy viết tiếp câu chuyện của tuổi trẻ bằng những việc làm thiết thực, bằng trách nhiệm với quê hương và bằng khát vọng xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.



