Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người nữ bác sĩ trẻ dưới mái hầm cứu thương

Trong những năm chiến tranh ở Quảng Bình cũ, các cơ sở cứu thương dã chiến là nơi giành giật sự sống cho nhiều cán bộ, chiến sĩ và người dân bị thương. Câu chuyện về một nữ bác sĩ trẻ từng làm việc trong điều kiện thiếu thốn giữa bom đạn tái hiện sự tận tâm của những người thầy thuốc khoác áo chiến sĩ.

Quảng Trị08/07/2026Nguyễn Trung Thanh "chi đoàn Tây Lộc Đại" (Chi đoàn Tây Lộc Đại)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiếc tủ nhỏ, bà vẫn giữ một chiếc ống nghe y tế đã cũ.

Ngày nay, nó không còn được sử dụng.

Lớp vỏ đã sờn.

Những dấu vết của thời gian đã phủ lên món đồ nhỏ bé ấy.

Nhưng với bà, đó là kỷ vật nhắc nhớ về những năm tháng tuổi trẻ không thể nào quên.

Ngày ấy, bà là một nữ bác sĩ trẻ làm nhiệm vụ tại một cơ sở cứu thương ở Quảng Bình cũ.

Rời giảng đường, rời những hình dung ban đầu về nghề y trong điều kiện bình thường, bà bước vào một môi trường hoàn toàn khác.

Nơi ấy không có những phòng khám đầy đủ.

Không có những thiết bị hiện đại.

Chỉ có những căn hầm, những lán cứu thương đơn sơ và những con người đang cần được giúp đỡ.

Bà kể, điều khó khăn nhất khi ấy không chỉ là thiếu thuốc men hay dụng cụ.

Mà là phải giữ bình tĩnh trong mọi hoàn cảnh.

Bởi trước mặt người thầy thuốc luôn là những sinh mạng cần được cứu chữa.

Có những ngày thương binh được đưa về liên tục.

Người bị thương nhẹ.

Người bị thương nặng.

Mỗi người một hoàn cảnh.

Nhưng ai cũng cần sự chăm sóc nhanh chóng và tận tình.

Trong ánh sáng yếu ớt của đèn dầu, những người làm công tác quân y vẫn miệt mài làm việc.

Họ quên đi sự mệt mỏi của bản thân.

Bởi mỗi phút giây đều có ý nghĩa.

Bà nhớ nhất là những người lính trẻ được đưa vào cứu chữa.

Có người bị thương nhưng vẫn hỏi trước:

"Đồng đội của tôi thế nào?"

Có người vừa tỉnh lại đã muốn quay về đơn vị.

Những câu nói ấy khiến bà nhiều lần xúc động.

Bởi nó cho thấy tinh thần của người lính luôn đặt tập thể lên trên bản thân.

Một lần, bà tiếp nhận một chiến sĩ bị thương khá nặng.

Anh còn rất trẻ.

Trong lúc điều trị, anh kể về quê nhà và mong muốn sau này được trở về làm việc, chăm sóc gia đình.

Những câu chuyện giản dị ấy khiến bà càng quyết tâm cứu chữa.

Bởi bà hiểu rằng phía sau mỗi người lính là một gia đình đang chờ đợi.

Trong những năm tháng ấy, bà cũng chứng kiến nhiều sự hy sinh.

Có những người được cứu chữa và trở lại đơn vị.

Nhưng cũng có những người không thể vượt qua.

Mỗi lần như vậy, những người thầy thuốc đều đau lòng.

Nhưng họ không có thời gian để dừng lại.

Bởi vẫn còn những người khác đang cần họ.

Sau ngày hòa bình, bà tiếp tục gắn bó với nghề y.

Nhưng những năm tháng chiến tranh luôn là một phần đặc biệt trong cuộc đời bà.

Chiếc ống nghe cũ được bà giữ lại.

Không phải vì nó còn giá trị sử dụng.

Mà vì nó gắn với những con người bà từng gặp.

Những người lính.

Những đồng đội.

Những bệnh nhân đã để lại trong bà nhiều ký ức.

Con cháu hỏi:

"Ngày đó gian khổ như vậy, bà có sợ không?"

Bà trả lời:

"Có chứ, nhưng lúc đó ai cũng có nhiệm vụ của mình."

Một câu nói giản dị.

Nhưng đó chính là tinh thần của cả một thế hệ.

Họ không nghĩ mình đang làm điều phi thường.

Họ chỉ cố gắng hoàn thành phần việc được giao.

Nhiều năm sau, khi nhìn quê hương Quảng Bình cũ ngày càng phát triển, bà thấy vui mừng.

Những vùng đất từng chịu bom đạn nay đã hồi sinh.

Những bệnh viện mới được xây dựng.

Những thế hệ trẻ được chăm sóc trong điều kiện tốt hơn.

Bà mong các em hiểu rằng phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là những câu chuyện của rất nhiều con người.

Có người cầm súng.

Có người cầm bút.

Có người cầm kim tiêm và thuốc men để giữ lại sự sống.

Chiếc ống nghe năm xưa vẫn nằm trong chiếc tủ nhỏ.

Nó không còn nghe nhịp tim giữa những căn hầm cứu thương.

Nhưng nó vẫn lưu giữ một nhịp đập khác.

Nhịp đập của lòng nhân ái, trách nhiệm và tình yêu đất nước trong một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn