NGƯỜI NỮ BIỆT ĐỘNG DẪN ĐƯỜNG BÍ ẨN
Giữa những ngày chiến đấu tại Xuân Lộc, Trần Đức Thành có một kỷ niệm đặc biệt về một người phụ nữ mà ông luôn nhớ nhưng sau chiến tranh lại không có nhiều cơ hội tìm hiểu thêm.
Đó là chị Hiền – một nữ biệt động đã dẫn đường cho bộ đội.
Trong chiến tranh, những người làm nhiệm vụ dẫn đường có vai trò rất quan trọng.
Một con đường tưởng như bình thường với người dân địa phương có thể lại là một tuyến tiếp cận bí mật đối với bộ đội. Người dẫn đường phải hiểu địa hình, biết những vị trí cần tránh và nắm được những lối đi phù hợp.
Chị Hiền có lợi thế mà những người lính từ nơi khác đến không có: sự hiểu biết về địa bàn.
Theo lời kể của ông Thành, trong một nhiệm vụ tại Xuân Lộc, chị Hiền đã dẫn bộ đội vượt qua nhiều lớp hàng rào và những khu vực phòng thủ để tiến về cửa mở số 1.
Đối với người lính, đây là một công việc đòi hỏi sự bình tĩnh và chính xác.
Một con đường sai có thể khiến cả đội hình gặp khó khăn.
Một vị trí bị phát hiện có thể ảnh hưởng đến nhiệm vụ.
Vì vậy, người dẫn đường phải vừa biết địa hình, vừa hiểu cách di chuyển của bộ đội.
Chị Hiền đã thực hiện nhiệm vụ đó một cách mưu trí.
Bà không phải là người trực tiếp chỉ huy những người lính, nhưng trong thời điểm ấy, kiến thức về địa bàn của bà có giá trị rất lớn.
Nhờ sự dẫn đường của chị, bộ đội tiếp cận được cửa mở số 1.
Và rồi, điều khiến câu chuyện trở nên đặc biệt là sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chị Hiền biến mất.
Không có một lời chia tay dài.
Không có thời gian để hỏi quê quán hay hoàn cảnh.
Trong chiến tranh, những cuộc gặp như vậy thường diễn ra rất nhanh.
Người ta đến với nhau vì một nhiệm vụ và có thể rời nhau ngay sau khi nhiệm vụ hoàn thành.
Nhiều năm sau, Trần Đức Thành vẫn nhớ đến người phụ nữ ấy.
Ông nhớ nhất sự bình tĩnh của chị và cách chị đưa bộ đội đi qua những khu vực khó khăn.
Câu chuyện về chị Hiền cũng gợi nhớ đến một lực lượng thầm lặng trong chiến tranh: những người dân, những cơ sở cách mạng, những người dẫn đường đã hỗ trợ bộ đội.
Họ không phải lúc nào cũng xuất hiện trong những bức ảnh hay bản tổng kết chiến dịch.
Nhưng nếu không có sự hỗ trợ của họ, nhiều nhiệm vụ sẽ khó có thể hoàn thành.
Trong ký ức của người lính, chị Hiền trở thành một hình ảnh đặc biệt.
Một người phụ nữ xuất hiện giữa chiến trường, hoàn thành nhiệm vụ rồi lặng lẽ rời đi.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Thành không biết cuộc đời chị Hiền sau đó ra sao.
Nhưng mỗi khi kể lại câu chuyện, ông luôn nhắc đến chị với sự trân trọng.
Bởi chiến thắng không chỉ được làm nên bởi những người trực tiếp cầm súng.
Nó còn được tạo nên bởi rất nhiều con người bình dị phía sau chiến tuyến.
Những người như chị Hiền đã góp phần nối những con đường, đưa người lính đến đúng nơi cần đến và cùng họ làm nên những ngày tháng lịch sử.



