Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGƯỜI NỮ BIỆT ĐỘNG GIỮ LỬA GIỮA BA NGÀY ĐÊM MẬU THÂN

Trong những giờ đầu của Xuân Mậu Thân 1968, lực lượng trinh sát vũ trang An ninh Khu Sài Gòn – Gia Định được giao nhiệm vụ tiến công Tòa Đại sứ Philippines giữa trung tâm Sài Gòn. Trong tổ chiến đấu sáu người do Nguyễn Văn Hưng, bí danh Tư Hưng, chỉ huy, Võ Văn Ngăn, bí danh Hai Ngăn, là một trong những chiến sĩ trực tiếp thực hiện nhiệm vụ. Khi trận đánh diễn ra, ông đã ôm bộc phá lao vào mục tiêu giữa làn đạn đối phương. Ông cùng Tư Hưng và một đồng đội đã hy sinh tại trận, để lại hình ảnh người chiến sĩ sẵn sàng nhận phần việc nguy hiểm nhất trong một trận đánh không cân sức.

Vĩnh Long16/09/2026Đoàn cơ sở xã Krông Pắc (Xã Krông Pắc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phạm Thị Mỹ, tự Oanh, là một nữ chiến sĩ biệt động Sài Gòn – Gia Định đã trực tiếp tham gia chiến đấu trong Xuân Mậu Thân 1968. Trong trận đánh vào Bộ Tổng Tham mưu, bà cùng đồng đội bám trụ chiến đấu suốt ba ngày đêm, sử dụng nhiều loại vũ khí, quan sát trận địa, phát hiện vị trí đối phương và vượt qua lưới lửa để vận chuyển đạn, thuốc nổ tiếp tế cho đơn vị. Sau đó, bà tiếp tục chiến đấu tại các mặt trận ở Quận 5, Quận 6. Với những thành tích trong chiến đấu, Phạm Thị Mỹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 1978.

Những ngày đầu năm 1968, Sài Gòn bước vào mùa xuân đặc biệt nhất của cuộc chiến tranh. Trong khi người dân chuẩn bị đón Tết thì bên trong những cơ sở bí mật, các lực lượng cách mạng đã hoàn tất nhiều công việc chuẩn bị cho cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân. Những chiến sĩ hoạt động trong nội thành hiểu rằng khi tiếng súng vang lên, họ sẽ phải chiến đấu ngay giữa những con đường, khu phố và cơ quan đầu não của đối phương. Trong số những người bước vào trận chiến ấy có Phạm Thị Mỹ, một nữ chiến sĩ biệt động mang bí danh Oanh.

Ở chiến trường đô thị, người lính không chỉ cần lòng dũng cảm mà còn phải có khả năng thích nghi với từng tình huống. Không có những chiến tuyến rõ ràng như ở chiến trường rừng núi, trận đánh có thể diễn ra từ một góc phố, một căn nhà, một bờ tường hoặc ngay giữa khu vực đông dân cư. Người chiến sĩ vừa phải chiến đấu, vừa phải quan sát, liên lạc và tìm cách đưa đạn, thuốc nổ đến cho đồng đội. Với một nữ chiến sĩ như Phạm Thị Mỹ, những công việc ấy càng đòi hỏi sự gan dạ và bền bỉ.

Trong Xuân Mậu Thân 1968, Phạm Thị Mỹ cùng đồng đội tham gia tiến công Bộ Tổng Tham mưu. Đây là một trong những mục tiêu quan trọng tại Sài Gòn. Khi trận đánh bắt đầu, những chiến sĩ biệt động phải đối mặt với lực lượng phòng thủ được tổ chức chặt chẽ. Tiếng súng vang lên liên tục, các tuyến đường nhanh chóng trở thành trận địa và mỗi vị trí chiếm giữ đều phải được bảo vệ trước những đợt phản kích.

Trong hoàn cảnh ấy, Phạm Thị Mỹ cùng đồng đội bám trụ chiến đấu suốt ba ngày đêm. Bà không chỉ cầm súng trực tiếp chiến đấu mà còn thực hiện nhiều nhiệm vụ khác nhau để phục vụ trận đánh. Tư liệu ghi lại rằng bà sử dụng thành thạo các loại vũ khí như AK, AR-15, B40 và B41, đồng thời tham gia quan sát, phát hiện các ổ đề kháng của đối phương để báo cho đồng đội xử trí.

Có những lúc muốn nắm được tình hình xung quanh, người chiến sĩ phải tìm một vị trí quan sát cao hơn. Phạm Thị Mỹ đã leo lên cây để quan sát trận địa, phát hiện vị trí của đối phương rồi báo lại cho đồng đội. Trong điều kiện tiếng súng liên tục vang lên, việc quan sát như vậy luôn tiềm ẩn nguy hiểm. Nhưng nếu không có người nắm tình hình, những chiến sĩ đang chiến đấu bên dưới sẽ rất khó xác định hướng hoạt động của đối phương.

Không chỉ quan sát và chiến đấu, Phạm Thị Mỹ còn đảm nhiệm công việc tiếp tế ngay giữa trận địa. Khi đạn dược và thuốc nổ cần được đưa đến cho đồng đội, bà vượt qua lưới lửa để vận chuyển. Những chuyến đi như vậy có thể diễn ra trong tiếng súng và nguy cơ bị phát hiện bất cứ lúc nào. Nhưng với người chiến sĩ trong trận đánh, khi đồng đội cần đạn thì phải tìm cách đưa đạn đến, khi cần thuốc nổ thì phải tìm cách vận chuyển thuốc nổ. Chính sự bền bỉ ấy giúp đơn vị duy trì khả năng chiến đấu trong những ngày dài bám trụ.

Ba ngày đêm giữa Sài Gòn Mậu Thân không phải là khoảng thời gian ngắn. Người lính phải đối mặt với thiếu thốn, căng thẳng và những đợt phản kích liên tục. Sau mỗi trận đánh, người bên cạnh có thể đã bị thương hoặc hy sinh, nhưng những người còn lại vẫn phải tiếp tục nhiệm vụ. Phạm Thị Mỹ đã cùng đồng đội giữ vững tinh thần chiến đấu trong hoàn cảnh ấy, trở thành một trong những hình ảnh tiêu biểu của nữ chiến sĩ biệt động trong Xuân Mậu Thân.

Nhưng cuộc chiến của bà không dừng lại sau những ngày đầu năm ấy. Tháng 5 năm 1968, Phạm Thị Mỹ tiếp tục cùng đơn vị tổ chức chiến đấu tại khu vực Quận 5 và Quận 6 của Sài Gòn. Trận chiến kéo dài trong bảy ngày đêm giữa bom đạn và pháo kích. Tư liệu lịch sử ghi nhận trong thời gian đó bà vẫn bám trận địa, chiến đấu bền bỉ cùng đồng đội.

Nhìn vào hành trình chiến đấu của Phạm Thị Mỹ, có thể thấy hình ảnh người nữ biệt động không chỉ gắn với một trận đánh duy nhất. Bà xuất hiện ở nhiều công việc khác nhau, từ chiến đấu trực tiếp đến quan sát, vận chuyển đạn dược và hỗ trợ đồng đội. Những công việc ấy tưởng như khác nhau nhưng đều có một điểm chung: tất cả đều phục vụ cho nhiệm vụ chiến đấu của đơn vị.

Chiến tranh thường được kể bằng những trận đánh lớn, những mục tiêu quan trọng và những chiến công nổi bật. Nhưng để một đơn vị có thể đứng vững giữa trận địa, phía sau những người trực tiếp nổ súng còn có rất nhiều người làm những công việc âm thầm. Có người vận chuyển vũ khí, có người đưa tin, có người quan sát, có người chăm sóc thương binh. Phạm Thị Mỹ đã đảm nhiệm nhiều công việc như thế và trực tiếp chiến đấu khi cần thiết.

Điều đáng nhớ ở người nữ chiến sĩ ấy là sự bền bỉ. Không phải chỉ một lần vượt qua nguy hiểm, bà nhiều lần phải đi qua những khu vực bị đối phương khống chế để đưa đạn và thuốc nổ đến cho đồng đội. Trong một trận chiến kéo dài, lòng dũng cảm không chỉ thể hiện ở một khoảnh khắc lao lên phía trước mà còn nằm ở khả năng chịu đựng và tiếp tục thực hiện nhiệm vụ trong nhiều ngày liên tiếp.

Sau chiến tranh, những thành tích của Phạm Thị Mỹ được Nhà nước ghi nhận. Bà được tặng thưởng Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhất, hạng Ba và nhiều lần được tuyên dương Dũng sĩ. Đặc biệt, năm 1978, bà được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Danh hiệu ấy là sự ghi nhận đối với những năm tháng chiến đấu của một người phụ nữ đã dành tuổi trẻ cho chiến trường. Nhưng đằng sau danh hiệu là những ngày tháng cụ thể mà bà từng trải qua: những ngày bám trụ giữa thành phố, những lần vượt qua lửa đạn để vận chuyển đạn dược, những giờ phút quan sát trận địa và những trận đánh kéo dài trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ Xuân Mậu Thân 1968. Thành phố ngày nay đã thay đổi rất nhiều. Những khu vực từng là chiến trường giờ đã trở thành những con đường đông đúc, những khu dân cư nhộn nhịp. Người trẻ hôm nay có thể đi qua những nơi ấy mà khó hình dung rằng từng có những người lính trẻ chiến đấu và hy sinh tại đó. Nhưng trong ký ức lịch sử, những con người ấy vẫn còn hiện diện.

Phạm Thị Mỹ là một trong những người phụ nữ như vậy. Câu chuyện của bà cho thấy trong cuộc chiến tranh năm xưa, phụ nữ không chỉ đứng phía sau chăm lo hậu phương mà còn trực tiếp bước vào những trận đánh nguy hiểm. Họ cầm súng, vận chuyển đạn, quan sát trận địa, đưa tin và cùng đồng đội bám trụ giữa những ngày chiến đấu khốc liệt.

Trong dòng “Câu chuyện thời Hoa lửa”, Phạm Thị Mỹ – Oanh hiện lên với hình ảnh một người nữ chiến sĩ không ngại gian nguy, đã giữ vững vị trí giữa những ngày Mậu Thân đầy thử thách. Từ Bộ Tổng Tham mưu đến những trận chiến ở Quận 5, Quận 6, bà đã đi qua những tháng ngày mà mỗi bước chân đều có thể đối diện với hiểm nguy. Tuổi trẻ của bà và của biết bao người lính cùng thế hệ đã được gửi lại trong một thời kỳ mà đất nước trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Và khi nhìn lại câu chuyện ấy hôm nay, điều còn lại không chỉ là những trận đánh hay những con số của lịch sử, mà còn là hình ảnh một người phụ nữ nhỏ bé giữa thành phố đầy khói lửa, vẫn kiên trì làm công việc của mình, vẫn tìm cách đưa từng viên đạn, từng khối thuốc nổ đến với đồng đội, vẫn đứng vững khi trận chiến kéo dài. Chính những con người bình dị mà can trường như Phạm Thị Mỹ đã góp phần tạo nên những trang ký ức không thể quên của mùa Xuân Mậu Thân 1968.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn