Người nữ biệt động "Thần tốc" và trận đánh rung chuyển Tòa Đại sứ Mỹ năm 1968
Thôn Liễu Kinh
Vũ Minh Nghĩa (bí danh Chín Nghĩa) sinh năm 1952 (Hiện đang sinh sống tại huyện Củ Chi, TP. Hồ Chí Minh). Sinh ra trên vùng đất thép Củ Chi, gia đình có nhiều người hy sinh trong chiến tranh, cô gái Vũ Minh Nghĩa thoát ly gia nhập cách mạng từ khi mới 13 tuổi. Với sự gan dạ, thông minh và khả năng ứng biến linh hoạt, năm 16 tuổi, cô được tuyển chọn vào Đội 11 Biệt động Sài Gòn – lực lượng tinh nhuệ chuyên đảm nhiệm các trận đánh hiểm hóc ngay tại sào huyệt đối phương.
Để qua mắt lực lượng cảnh sát dã chiến và mật vụ gài cắm dày đặc, Chín Nghĩa đóng vai cô nữ sinh xinh xắn buôn bán nhỏ. Nhiệm vụ hàng ngày của cô là chở vũ khí, thuốc nổ C4, kíp bấm cất giấu trong các thùng hàng, bình gốm hay ruột xe máy, ngụy trang cẩn thận để đưa từ vùng ven củ Chi vào các "hầm nổi", "hầm ngầm" nằm rải rác ngay trong nội đô Sài Gòn.
Đêm Mậu Thân 1968 và trận đánh Tòa Đại sứ Mỹ .Đêm mùng 1, rạng sáng mùng 2 Tết Mậu Thân (1968), Chiến dịch Tết Mậu Thân bùng nổ, làm chấn động cả thế giới. Cô gái 16 tuổi Chín Nghĩa là nữ biệt động duy nhất trực tiếp tham gia cùng Đội 11 tấn công vào Tòa Đại sứ Mỹ tại Sài Gòn — biểu tượng quyền lực an ninh cấp cao nhất của Mỹ tại miền Nam Việt Nam.
Đúng 2 giờ 45 phút sáng, chiếc xe tải ngụy trang chở 17 chiến sĩ Đội 11 áp sát cổng Tòa Đại sứ. Vũ Minh Nghĩa cùng đồng đội nhanh chóng nhảy xuống, đặt khối thuốc nổ C4 đánh sập một mảng tường rào bảo vệ, mở đường cho tổ biệt động xông vào bên dalam.
Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt ở cự ly gần. Đội biệt động đánh chiếm tầng 1, cầm chân hàng trăm quân cảnh Mỹ và lực lượng thủy quân lục chiến tinh nhuệ trong suốt nhiều giờ đồng hồ. Nữ biệt động Chín Nghĩa vừa làm nhiệm vụ tải đạn, cứu chữa cho đồng đội bị thương, vừa trực tiếp cầm súng AK nổ súng đánh trả các đợt phản công của đối phương.
Sau nhiều giờ chiến đấu kiên cường đến viên đạn cuối cùng, hầu hết các chiến sĩ Đội 11 đều anh dũng hy sinh. Bị thương nặng và kiệt sức, Chín Nghĩa cùng một vài đồng đội còn lại bị địch bắt giữ.
Khí tiết kiên trung và ngày trở về . Sau khi bị bắt, biết cô là nữ biệt động trực tiếp đánh Tòa Đại sứ Mỹ, kẻ thù đã dùng mọi hình tra tấn dã man nhất: điện giật, ngâm nước vôi, dùng kim đâm vào đầu ngón tay... nhưng Chín Nghĩa nhất quyết không khai báo nửa lời. Địch phải đưa cô qua hàng loạt nhà tù khắc nghiệt như Khám Chí Hòa, Côn Đảo.
Năm 1973, sau Hiệp định Paris, bà Vũ Minh Nghĩa được trao trả tự do. Bà tiếp tục trở về lực lượng, tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh giải phóng Sài Gòn mùa xuân năm 1975.
Trở về thời bình với cơ thể mang thương tật 41%, nữ biệt động Chín Nghĩa năm xưa vẫn sống giản dị, khiêm nhường tại Củ Chi. Bà là nhân chứng sống ghi dấu ấn cho sự mưu trí, quả cảm và dũng cảm tuyệt vời của những "bóng ma biệt động" năm xưa.


