Khác

Người Nữ Biệt Động Thành Và Ký Ức Về Những Năm Tháng Hào Hùng.

Quảng Ninh04/07/2026Trần Thanh Tuấn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Điền Xá)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ cuối đường Dương Văn An, phường Xuân Phú, TP Huế, mỗi dịp tháng Tư về, không khí lại trầm lắng trong niềm xúc động và tự hào, khi những người từng một thời vào sinh ra tử ngồi lại bên nhau, ôn lại ký ức về những năm tháng đã góp phần làm nên chiến thắng lịch sử. Chủ nhân căn nhà ấy là cựu nữ biệt động thành, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Lài, người vẫn thường đón những đồng đội cũ từng sát cánh cùng mình trên chiến trường Bình Trị Thiên khốc liệt năm xưa, để cùng nhau nhắc lại những ngày tiến công giải phóng quê hương, tròn nửa thế kỷ trước.

Theo lời kể của các cựu chiến binh, đúng 5 giờ sáng ngày 21-3-1975, cả vùng đất Thừa Thiên Huế bừng tỉnh trong tiếng súng của cuộc tiến công và nổi dậy đồng loạt. Từ ba hướng Bắc, Tây và Nam, các lực lượng vũ trang của ta cùng lúc đánh thẳng vào tuyến phòng thủ cuối cùng của địch, khiến con đường rút chạy về Đà Nẵng của chúng bị chặn đứng, hàng nghìn xe cộ di tản ùn tắc, hỗn loạn không lối thoát. Đến ngày 25-3-1975, quân giải phóng từ nhiều hướng đồng loạt tiến vào thành phố Huế, đánh tan toàn bộ hệ thống chính quyền và quân đội tay sai. Sáng ngày 26-3-1975, lá cờ cách mạng tung bay rực rỡ trên bầu trời Cố đô, đánh dấu Thừa Thiên Huế hoàn toàn được giải phóng, mở đường cho chiến dịch tiến công Đà Nẵng và tiến tới giải phóng hoàn toàn miền Nam vào ngày 30-4 lịch sử.Giữa những người con đã góp phần làm nên chiến thắng ấy, câu chuyện về bà Nguyễn Thị Lài — người nữ biệt động thành kiên trung, gan dạ — luôn được nhắc đến bằng tất cả niềm tự hào. Mới 14 tuổi, cô bé Nguyễn Thị Lài đã bắt đầu tham gia hoạt động cách mạng dưới vỏ bọc một người giúp việc nhà, chịu sự chỉ đạo bí mật của tổ chức. Ban ngày cần mẫn với công việc thường nhật, đến đêm, bà lại lặng lẽ đi rải truyền đơn, dán cờ cách mạng, khéo léo ẩn mình dưới lớp áo của một cô gái bán bánh mì dạo khắp phố phường. Không lâu sau, bà được điều động về lực lượng trinh sát vũ trang thuộc Ban An ninh TP Huế, trực tiếp tham gia nhiều trận đánh táo bạo, xuất quỷ nhập thần, khiến kẻ địch nhiều phen trở tay không kịp.Một trong những trận đánh cảm tử mà bà nhớ nhất diễn ra vào tháng 2-1971. Sau thất bại nặng nề tại chiến dịch Đường 9 Nam Lào, Mỹ - ngụy đã tổ chức chiếu phim, triển lãm nhằm tô vẽ một "chiến thắng giả tạo" tại rạp chiếu bóng Tân Tân trên đường Trần Hưng Đạo, Huế, với mục đích trấn an tinh thần binh lính đang hoang mang. Bằng sự gan dạ và trí thông minh hiếm có, Nguyễn Thị Lài khoác lên mình tà áo dài trắng, cải trang thành bạn gái của một sĩ quan ngụy, khéo léo mang theo giỏ hoa bên trong giấu một quả mìn đã cài sẵn giờ nổ. Khi tiếng nổ vang lên giữa rạp chiếu phim, nhiều sĩ quan địch bị tiêu diệt tại chỗ, gieo rắc nỗi kinh hoàng thực sự cho cả bộ máy chính quyền tay sai lúc bấy giờ.Sau chiến công vang dội ấy, bà không may sa vào tay giặc. Trong những ngày bị giam cầm nơi ngục tối, Nguyễn Thị Lài phải hứng chịu đủ mọi cực hình tra tấn dã man, nhưng trước bất kỳ đòn roi nào, bà vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng, kiên quyết không khai báo nửa lời.Đến tháng 6-1976, khi đất nước đã hoàn toàn thống nhất, Nguyễn Thị Lài được vinh danh tại Đại hội tuyên dương Anh hùng các lực lượng An ninh miền Nam, chính thức được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân — phần thưởng cao quý, xứng đáng với lòng quả cảm và tinh thần bất khuất mà bà đã thể hiện suốt những năm tháng chiến đấu thầm lặng.Nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ mùa Xuân lịch sử năm 1975, nhưng những ký ức ấy vẫn còn vẹn nguyên, sống động trong lòng những người lính năm xưa. Trong căn nhà nhỏ giữa lòng Cố đô, những câu chuyện về các trận đánh oanh liệt, về những lần cận kề cái c.h.ế.t trong gang tấc, vẫn được kể lại rành rọt như thể mới vừa xảy ra hôm qua. Với bà Lài và những đồng đội của mình, tất cả những gì họ từng trải qua đều xuất phát từ khát vọng chiến đấu vì độc lập, tự do, vì một ngày non sông liền một dải — dẫu phải đối mặt với muôn vàn khó khăn, mất mát, nhưng chưa một khoảnh khắc nào họ cảm thấy mình đơn độc trên con đường ấy.Ngày hôm nay, khi đất nước đã đổi thay từng ngày, cuộc sống thanh bình trải dài từ Bắc chí Nam, những thế hệ đi sau vẫn sẽ mãi khắc ghi và tri ân những người đã ngã xuống, cũng như những người như anh hùng Nguyễn Thị Lài — người phụ nữ nhỏ bé nhưng kiên cường, đã góp một phần không nhỏ viết nên trang sử chói lọi của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Nữ Biệt Động Thành Và Ký Ức Về Những Năm Tháng Hào Hùng. | Câu chuyện thời hoa lửa