NGƯỜI NỮ BỘ PHẬN TRƯỞNG KIÊN TRUNG ĐẤT QUẢNG NAM
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI NỮ BỘ PHẬN TRƯỞNG KIÊN TRUNG ĐẤT QUẢNG NAM
Quảng Nam - mảnh đất "trung dũng kiên cường, đi đầu diệt Mỹ" trong những năm tháng kháng chiến là nơi chứng kiến biết bao tấm gương hy sinh oanh liệt. Giữa làn mưa bom bão đạn của kẻ thù, những người con gái tuổi đôi mươi đã gác lại thanh xuân, bước vào hầm hào công sự để gánh vác những nhiệm vụ cân não. Với cựu chiến binh Lê Thị Phương (sinh ngày 20 tháng 7 năm 1952), người con của mảnh đất Tam Kỳ, Quảng Nam, cuộc đời cô là một hành trình dấn thân đầy tự hào, kiên cường bám trụ tuyến đầu để giữ vững mạch máu thông tin, hậu cần phục vụ tiền tuyến.
Bước chân vào khói lửa chiến trường (Dấu mốc năm 1967 - 1968)
Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Tam Kỳ giàu truyền thống cách mạng, cô gái người Kinh – Lê Thị Phương sớm chứng kiến nỗi đau mất mát của quê hương dưới gót giày viễn chinh. Ngày 9 tháng 10 năm 1967, khi mới vừa tròn mười lăm tuổi, cô đã dũng cảm tham gia vào mạng lưới cách mạng tại địa phương, dâng hiến sức trẻ cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Trải qua những thử thách cam go, tinh thần gan dạ và năng lực tổ chức của cô nhanh chóng được khẳng định. Đến ngày 5 tháng 12 năm 1968 (CN: 5/12/1968), cô chính thức được tin tưởng giao phó trọng trách Bộ phận trưởng của một đơn vị hậu phương chiến trường. Giữa cao điểm đánh phá khốc liệt của kẻ thù, người nữ cán bộ trẻ tuổi ấy đã chỉ huy bộ phận của mình kiên cường bám hầm, bám đất, bảo đảm hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ từ tiếp tế quân nhu, thông tin đến đưa đón cán bộ qua vùng kìm kẹp.
Bản lĩnh kiên cường vượt qua mưa bom bão đạn
Nhiệm vụ của một Bộ phận trưởng nơi chiến trường Quảng Nam vô cùng nặng nề và nguy hiểm. Đối mặt với các trận càn quét và bom rải thảm, cô Lê Thị Phương vẫn giữ vững cái đầu lạnh và trái tim nóng, dẫn dắt đơn vị bảo toàn lực lượng, giữ vững mạch máu công tác thông suốt đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng.
Sau ngày đại thắng mùa xuân năm 1975, cô tiếp tục phục vụ trong quân đội và cơ quan nhà nước, đem tác phong kỷ luật của thời chiến vào công cuộc tái thiết quê hương. Ghi nhận những cống hiến bền bỉ và bản lĩnh chỉ huy, cô được phong quân hàm đến cấp bậc Thượng sỹ (H3). Đến năm 1985, cô hoàn thành xuất sắc sứ mệnh lịch sử của mình và chính thức về Hưu theo chế độ.
Sự hy sinh thầm lặng và tinh thần trách nhiệm cao cả của cô xuyên suốt cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đã được Đảng và Nhà nước ghi nhận bằng phần thưởng quý giá:
Huân chương Kháng chiến hạng Ba (HCKC hạng 3): Minh chứng trang trọng cho lòng trung thành, dũng cảm và đóng góp to lớn của cô vào ngày hội toàn thắng của non sông.
Sự tri ân trọn vẹn trong thời bình
Rời xa khói lửa chiến trường, cô Lê Thị Phương trở lại cuộc sống thường nhật tại mảnh đất Quảng Nam. Chú/cô tiếp tục phát huy phẩm chất người lính Cụ Hồ, sống giản dị, gương mẫu và luôn là chỗ dựa tinh thần vững chắc, là niềm tự hào lớn lao của con cháu và bà con lối xóm.
Thời gian lùi xa, nhưng Tổ quốc không bao giờ quên ơn những người đã hiến dâng tuổi trẻ cho độc lập dân tộc. Một dấu mốc đầy ý nghĩa đối với cô trong cuộc sống thời bình là ngày 30 tháng 4 năm 2000 (đúng vào dịp kỷ niệm 25 năm ngày Giải phóng miền Nam) – ngày cô nhận được sự quan tâm, chi trả và thực hiện các chính sách hậu phương, tri ân trọn vẹn người có công từ Nhà nước.
"Những năm tháng thanh xuân đối mặt với hiểm nguy nơi hầm hào rực lửa năm xưa nay đã khép lại, trở thành những ký ức vô giá. Bản lĩnh của người nữ Thượng sỹ, Bộ phận trưởng Lê Thị Phương năm ấy vẫn mãi là ngọn lửa sáng, là bài học về lòng yêu nước lưu truyền cho các thế hệ mai sau."
Câu chuyện của cô Lê Thị Phương chính là một mảnh ghép lịch sử chân thực, nhắc nhở thế hệ hôm nay luôn biết ơn và trân quý giá trị của tự do, hòa bình ngày hôm nay được đổi bằng thanh xuân và xương máu của thế hệ đi trước.



