Người có công giúp đỡ cách mạng

Người nữ cán bộ Mặt trận giữ vững niềm tin trong lao tù

Bà Nguyễn Thị Ngọc Lành là nữ cán bộ Mặt trận tham gia công tác in ấn, tuyên truyền và giao liên cho phong trào cách mạng tại Sài Gòn. Sau nhiều năm bị bắt giam và đày ra Côn Đảo, bà đã chứng kiến thời khắc đất nước thống nhất trong niềm hạnh phúc của những người tù chính trị được tự do.

Lâm Đồng13/06/2026Trịnh Trần Quế Anh (Trường Đại học Yersin Đà Lạt)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Nguyễn Thị Ngọc Lành là một nữ cán bộ Mặt trận kiên cường, người đã trải qua nhiều năm hoạt động bí mật, tù đày và tra tấn nhưng vẫn giữ trọn lòng trung thành với cách mạng. Cuộc đời hoạt động của bà là minh chứng cho ý chí bất khuất và khát vọng hòa bình của những người phụ nữ Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Sinh năm 1945 tại Bình Dương, từ khi còn rất trẻ bà đã tham gia hoạt động cách mạng tại Văn phòng Ban Trí vận thuộc Mặt trận Khu Sài Gòn - Gia Định. Tháng 8/1966, bà được phân công về một cơ sở bí mật trên đường Nguyễn Trãi, Sài Gòn để cùng giáo sư Nguyễn Văn Quới tổ chức in ấn các tài liệu tuyên truyền, truyền đơn và tờ báo bí mật “Trí Thức Mới”, diễn đàn của giới trí thức yêu nước và dân chủ Sài Gòn.

Sau đợt một của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968, hoạt động của nhà in được mở rộng. Ngoài công tác in ấn và tuyên truyền, bà còn đảm nhận nhiệm vụ giao liên, đưa các nhân sĩ, trí thức yêu nước và những người có cảm tình với Mặt trận vào chiến khu an toàn để chuẩn bị cho việc thành lập Liên minh các lực lượng Dân tộc, Dân chủ và Hòa bình Việt Nam.

Trong điều kiện hoạt động hết sức nguy hiểm, nhiều cán bộ của nhà in lần lượt bị địch bắt giữ. Những năm cuối thập niên 1960, chỉ còn một mình bà tiếp tục duy trì hoạt động của cơ sở. Ban ngày bà đi học văn hóa và học nghề chụp ảnh để giữ vỏ bọc hợp pháp, ban đêm bí mật đánh máy, in ấn tài liệu và tổ chức chuyển phát theo yêu cầu của cách mạng. Để bảo vệ cơ sở, bà chủ động di chuyển máy móc, tài liệu và xây kín hầm bí mật nhằm tránh sự phát hiện của địch.

Đầu năm 1972, bà bị bắt. Trong các nhà tù ở Sài Gòn và Biên Hòa, bà phải chịu nhiều hình thức tra tấn tàn bạo nhưng vẫn giữ vững ý chí, không làm ảnh hưởng đến tổ chức. Tháng 2/1974, bà bị đày ra Côn Đảo. Tại đây, bà cùng các nữ tù chính trị tiếp tục đoàn kết đấu tranh và giữ vững khí tiết cách mạng. Trong những ngày tháng lao tù, bà đã thêu cặp gối mang hình chim bồ câu để gửi gắm niềm tin và khát vọng về một ngày đất nước hòa bình, thống nhất.

Đêm 30/4/1975, từ Côn Đảo, bà và các tù nhân chính trị nghe tin Sài Gòn được giải phóng qua radio. Khi cánh cửa nhà tù được mở, mọi người ùa ra trong niềm vui vỡ òa, ôm nhau khóc vì hạnh phúc. Sau ngày đất nước thống nhất, bà cùng nhiều tù nhân chính trị khác được trở về đất liền trong niềm hân hoan của ngày độc lập, tự do.

Nửa thế kỷ đã trôi qua nhưng những ký ức về những năm tháng đấu tranh gian khổ vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí bà. Câu chuyện về người nữ cán bộ Mặt trận kiên trung ấy tiếp tục là biểu tượng đẹp về lòng yêu nước, ý chí bất khuất và niềm tin son sắt vào thắng lợi của cách mạng Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn