Người nữ chiến sĩ bước vào ngày đất nước thống nhất
Sau ngày được trao trả tại Lộc Ninh 7/3/1974, Võ Thị Thắng tiếp tục trở lại với hoạt động cách mạng.
Sau gần sáu năm bị giam cầm, bà không lựa chọn nghỉ ngơi mà tiếp tục nhận nhiệm vụ trong thời điểm cuộc chiến vẫn đang diễn ra.
Đối với người nữ chiến sĩ từng chịu án 20 năm khổ sai, tự do không chỉ có ý nghĩa cá nhân.
Đó còn là cơ hội để tiếp tục đóng góp cho sự nghiệp chung.
Những tháng cuối của cuộc chiến diễn ra nhanh chóng và quyết liệt.
Các lực lượng cách mạng từng bước tiến về Sài Gòn.
Ngày 30/4/1975, chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, miền Nam được giải phóng.
Đất nước bước vào một thời kỳ mới – thời kỳ hòa bình, thống nhất và xây dựng.
Với Võ Thị Thắng, đây là thời khắc đặc biệt sau những năm tháng hoạt động bí mật và tù đày.
Nụ cười từng xuất hiện trước phiên tòa năm 1968 giờ đây có thêm một ý nghĩa khác.
Niềm tin mà bà từng thể hiện trước bản án 20 năm đã trở thành hiện thực khi chiến tranh kết thúc.
Sau ngày đất nước thống nhất, Võ Thị Thắng tiếp tục công tác trong nhiều lĩnh vực.
Bà tham gia công tác tại Thành phố Hồ Chí Minh và Trung ương Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam.
Bà từng đảm nhiệm nhiều vị trí công tác và có thời gian giữ chức Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch Việt Nam.
Từ một nữ chiến sĩ hoạt động bí mật trong lòng Sài Gòn, bà trở thành cán bộ tham gia công cuộc xây dựng đất nước trong thời bình.
Con đường ấy cho thấy sự chuyển tiếp từ chiến đấu giành độc lập sang xây dựng và phát triển đất nước.
Võ Thị Thắng cũng dành nhiều sự quan tâm đến công tác phụ nữ và các hoạt động xã hội.
Hình ảnh của bà vì vậy không dừng lại ở “Nụ cười chiến thắng” năm 1968.
Đó còn là hình ảnh một người phụ nữ tiếp tục cống hiến sau khi chiến tranh kết thúc.
Cuộc đời bà trở thành một câu chuyện về sự trưởng thành của một thế hệ: từ tuổi trẻ trong chiến tranh đến trách nhiệm xây dựng đất nước trong hòa bình.



