Người nữ chiến sĩ hậu cần thầm lặng giữa tuyến lửa Tây Bắc
Trong những năm đầu thập niên 1980, Nguyễn Thị Hợi là chiến sĩ hậu cần phục vụ tại chiến trường tỉnh Lào Cai. Công việc của bác gắn liền với bếp dã chiến, kho lương và những chuyến vận chuyển giữa bom đạn. Không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng từng bữa cơm, từng gùi gạo của bác đều góp phần giữ vững sức chiến đấu cho đơn vị. Thời hoa lửa ấy đã rèn giũa một người phụ nữ kiên cường từ gian khó.
Nếu không nghe bác kể, có lẽ tôi khó hình dung được rằng công việc hậu cần trong chiến tranh lại gian khổ đến thế. Nguyễn Thị Hợi nhập ngũ năm 1980, được phân công về Đại đội Hậu cần thuộc Tiểu đoàn 583 Thông tin Hậu cần, giữ chức vụ chiến sĩ phục vụ hậu cần, cấp bậc Hạ sĩ. Đơn vị bác đóng quân tại chiến trường tỉnh Lào Cai, trong giai đoạn căng thẳng của cuộc bảo vệ biên giới phía Bắc.
“Lính hậu cần không ra mặt trận, nhưng cũng chẳng lúc nào yên,” bác nói, tay vô thức xoa nhẹ lên đầu gối đã sạm nắng thời gian.
Công việc hằng ngày của bác là nấu ăn, vận chuyển lương thực, chăm lo đời sống cho bộ đội. Những chuyến gùi gạo vượt rừng, băng suối diễn ra liên tục, bất kể ngày hay đêm. Có lần, cả tổ hậu cần đang nấu cơm thì pháo địch bắn gần doanh trại. Cả bếp tắt lửa, mọi người lao xuống hầm, nhưng khi yên tiếng súng, bác lại là người châm bếp đầu tiên. “Bộ đội sắp về là phải có cơm nóng,” bác kể, ánh mắt đầy quyết tâm.
Kỷ niệm khiến bác nhớ nhất là mùa mưa năm 1983. Lương thực cạn, đường tiếp tế bị sạt lở. Bác cùng đồng đội gùi từng bao gạo nhỏ, đi vòng rừng suốt hai ngày. Đến nơi, người ướt sũng, chân phồng rộp, nhưng khi thấy anh em tuyến trước ăn bát cơm trắng, bác quên hết mệt. “Chỉ cần thấy bộ đội ăn ngon là tôi vui rồi,” bác cười.
Trong suốt những năm công tác, bác luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, được đơn vị tin tưởng giao phụ trách bếp chính của đại đội. Năm 1985, bác được tặng Bằng khen của Quân khu vì thành tích bảo đảm hậu cần trong điều kiện chiến đấu khó khăn.
Năm 1987, bác xuất ngũ, trở về thôn Hạ Vũ 1. Thời hoa lửa khép lại, nhưng những bữa cơm khói lửa, những chuyến gùi gạo xuyên rừng vẫn theo bác suốt cuộc đời. Với bác, đó không chỉ là ký ức chiến tranh, mà là niềm tự hào của một thời tuổi trẻ đã sống trọn vì Tổ quốc.



