Bài viết

NGƯỜI NỮ CHIÊN SĨ LÁI MÁY BAY "NĂM GIĂNG" VÀ TRẬN ĐÁNH ĐUỔI PHÁO ĐÀI BAY B-52 TRÊN BẦU TRỜI HÀ NỘI

Ký ức kiêu hãnh của nữ chiến sĩ thuộc lực lượng phòng không - không quân trong chiến dịch 12 ngày đêm "Điện Biên Phủ trên không" năm 1972. Tinh thần thép của bà khi bám trụ đài radar, vạch nhiễu tìm thù, dẫn đường cho tiêm kích MiG-21 xuất kích hạ gục siêu pháo đài bay B-52.

Đồng Nai10/06/2026Tô Thị Hoàng Yến (Đoàn xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 12 năm 1972, đế quốc Mỹ điên cuồng mở chiến dịch Linebacker II, dùng siêu pháo đài bay B-52 rải thảm bom xuống Hà Nội, Hải Phòng và các tỉnh miền Bắc hòng “đưa miền Bắc trở về thời kỳ đồ đá”. Chưa bao giờ bầu trời thủ đô lại ngột ngạt và khốc liệt đến thế. Tiếng còi báo động rền vang ngày đêm, mặt đất rung chuyển bởi hàng ngàn tấn bom đạn dội xuống các khu dân cư như Khâm Thiên, An Dương.

Đối mặt với sức mạnh không quân tối tân nhất thế giới của đế quốc Mỹ, lực lượng Phòng không - Không quân Việt Nam đã bước vào một cuộc chiến sinh tử. Bên cạnh những phi công quả cảm lái tiêm kích MiG-21 bay vào mây, có những đóng góp thầm lặng nhưng cực kỳ quan trọng của các chiến sĩ radar. Bà Nguyễn Thị Ngọc Toản, khi ấy là cô gái Hà Nội 22 tuổi, chính là một nữ chiến sĩ trắc thủ radar của Trung đoàn phòng không bám trụ ngay đỉnh đồi ngoại ô thủ đô

Nhiệm vụ của trắc thủ radar trong chiến dịch 12 ngày đêm là cực kỳ cân não. Khi B-52 xuất kích, chúng được hộ tống bởi hàng trăm máy bay tiêm kích rải nhiễu điện tử dày đặc. Trên màn hình hiện sóng của radar, mục tiêu không hiện rõ mà chỉ là những vệt sáng trắng xóa, hỗn loạn giống như những đống xơ mít. Người trắc thủ phải có đôi mắt cực kỳ tinh tường và một bộ óc phán đoán nhạy bén để phân biệt đâu là nhiễu giả, đâu là mục tiêu B-52 thật để thông báo tọa độ cho các tiểu đoàn tên lửa SAM-2 và tiêm kích MiG-21 vào bệ phóng.

Bà Toản nhớ lại, căn hầm dã chiến của đài radar luôn là mục tiêu săn lùng hàng đầu của tên lửa chống radar Sơ-rike từ máy bay Mỹ. Có những đêm, bom nổ ngay sát cửa hầm, đất đá đổ sụp xuống che lấp cả lối ra, bụi bay mù mịt làm mờ cả kính màn hình.

Nhưng đôi tay bà Toản vẫn thoăn thoắt quay núm điều chỉnh, đôi mắt không rời màn hình một giây. Bằng sự kiên trì và kinh nghiệm xương máu, bà đã phát hiện ra quy luật dải nhiễu của B-52, dõng dạc hô to tọa độ: “Mục tiêu B-52, hướng... độ cao..., tốc độ...”. Chính từ những tọa độ vàng do bà và đồng đội vạch ra, những con rồng lửa SAM-2 đã vút lên không trung, xé toạc màn đêm, bắn hạ gục tại chỗ những “siêu pháo đài bay” được coi là bất khả chiến bại của Mỹ.

Chiến dịch 12 ngày đêm kết thúc thắng lợi, làm nên một kỳ tích “Điện Biên Phủ trên không” chấn động địa cầu, buộc Mỹ phải ký Hiệp định Paris, rút quân về nước. Trong chiến thắng vĩ đại ấy, có những giọt mồ hôi, nước mắt và cả máu của những cô gái trắc thủ radar như bà Nguyễn Thị Ngọc Toản.

Thời bình trở lại, bà Toản tiếp tục cống hiến cho khoa học và quân đội rồi nghỉ hưu trong sự kính trọng của xóm giềng. Đ đóa hoa lửa năm mươi tuổi năm ấy vẫn giữ nguyên nụ cười rạng rỡ của cô gái Hà thành. Câu chuyện của bà là minh chứng sống động cho trí tuệ, bản lĩnh và tinh thần quyết chiến quyết thắng của con người Việt Nam trước mọi kẻ thù hung bạo nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn