Cựu chiến binh

NGƯỜI NỮ CHIẾN SĨ TRƯỜNG SƠN – KÝ ỨC KHÔNG BAO GIỜ PHÔI PHAI

NGƯỜI NỮ CHIẾN SĨ TRƯỜNG SƠN – KÝ ỨC KHÔNG BAO GIỜ PHÔI PHAI

Lâm Đồng12/03/2026Lê Thị Kim Thanh (Chi đoàn trường THCS Đức Tân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày tháng Ba – tháng của tuổi trẻ và lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì Tổ quốc – chúng tôi có dịp gặp gỡ và trò chuyện với một nhân chứng của lịch sử: bà Trần Thị Tuyết, một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Dù năm nay đã bước sang tuổi 76, nhưng trong ánh mắt của ngoại vẫn ánh lên niềm tự hào và nghị lực của một người lính năm xưa.

Ngoại Tuyết sinh ra và lớn lên tại vùng quê Quảng Tùng, Quảng Trạch, Quảng Bình, mảnh đất miền Trung nắng gió nhưng giàu truyền thống yêu nước. Nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ, ngoại chậm rãi kể: “Ngoại tên Trần Thị Tuyết, sinh ngày 10 tháng 3 năm 1950, năm nay 76 tuổi, hiện đang sinh sống tại 39/4 đường số 5 xã Bắc Ruộng, tỉnh Lâm Đồng. Ngoại tham gia quân ngũ vào năm 1967, thuộc đơn vị C1.D4.104. Ngoại phục vụ trong quân đội cho đến năm 1975 mới ra quân.”

Những năm tháng ấy, đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Cuộc sống của người dân vô cùng khó khăn, bom đạn của kẻ thù trút xuống khắp nơi. Chính hoàn cảnh ấy đã thôi thúc cô gái trẻ năm nào quyết định khoác lên mình màu áo lính. Ngoại kể lại với giọng chân thành: “Lúc đó chiến tranh khổ lắm con. Nhìn thấy nhân dân bị áp bức, cuộc sống quá cực khổ nên ngoại không chịu được. Nghĩ mình phải góp một chút sức để đánh giặc, nên ngoại đi bộ đội, không hề đắn đo suy nghĩ.”

Từ một cô gái quê chân chất, ngoại trở thành người chiến sĩ trên tuyến đường huyết mạch Trường Sơn – nơi được xem là “mạch máu giao thông” của chiến trường miền Nam. Trong suốt 8 năm 2 tháng, ngoại làm nhiệm vụ nằm vùng trên tuyến đường chính Trường Sơn, nơi luôn phải đối mặt với bom đạn ác liệt của quân đội Mỹ.

Khi nhắc lại kỷ niệm đáng nhớ nhất trong thời gian phục vụ, ngoại trầm ngâm một lúc rồi nói: “Bom Mỹ đánh dữ lắm. Có lần ngoại đang nằm vùng thì máy bay Mỹ ném bom xuống liên tục. May mà trốn kịp, không thì chắc cũng khó sống.” Những câu nói giản dị ấy lại khiến người nghe cảm nhận rõ hơn sự khốc liệt của chiến tranh. Mỗi ngày trôi qua trên tuyến đường Trường Sơn đều là một cuộc chiến sinh tử.

Trong ký ức của ngoại, một trong những thử thách lớn nhất là những chuyến vận chuyển lương thực, vũ khí cho chiến trường. Ngoại kể: “Có lần vào khoảng một giờ sáng, ngoại cùng mấy chị em trong đoàn đi bốc vác lương khô, gạo và súng đạn đem cất giấu để nuôi quân. Vừa làm xong thì máy bay Mỹ kéo tới đánh bom. May mà mọi người kịp xuống hầm trú ẩn.”

Ngày ấy, việc vận chuyển hàng hóa ra chiến trường vô cùng gian nan. Tất cả đều phải đi bộ qua những con đường rừng núi hiểm trở. Có khi phải mang vác hàng chục ký lô trên vai, băng qua những quãng đường dài hàng cây số. Đường rừng đầy dốc đá, trơn trượt, lại thường xuyên gặp mưa to gió lớn. Không chỉ vậy, người lính còn phải đối mặt với thú dữ và nhiều hiểm nguy khác. Nhưng dù khó khăn đến đâu, bà và đồng đội vẫn không hề nản lòng. “Có chướng ngại gì thì tụi ngoại cũng cố gắng vượt qua để hoàn thành nhiệm vụ,” bà nói với giọng đầy kiên định.

Trong chiến tranh, điều quý giá nhất đối với người lính chính là tình đồng đội. Đối với Ngoại, đó là nguồn sức mạnh giúp bà vượt qua những năm tháng gian khổ. “Tinh thần đồng đội rất quan trọng. Nhờ có đồng đội bên cạnh mà ngoại có thêm sức mạnh để tiếp tục nhiệm vụ cứu nước,” bà chia sẻ. Những bữa cơm vội vàng trong rừng sâu, những lần cùng nhau trú bom hay giúp đỡ nhau vượt qua khó khăn đã tạo nên một tình cảm gắn bó không gì có thể thay thế.

Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, bà rời quân ngũ và trở về với cuộc sống đời thường. Tuy nhiên, con đường phía trước không hề dễ dàng. “Lúc đó ngoại không có điều kiện học hành, cũng không có trình độ nên về quê làm nông và xây dựng gia đình,” bà kể. Dù cuộc sống còn nhiều vất vả, nhưng Ngoại luôn cảm thấy tự hào vì đã góp phần nhỏ bé vào sự nghiệp giải phóng đất nước.

Theo Ngoại, để trở thành một người lính thực thụ cần nhiều phẩm chất quý báu. Ngoại khẳng định: “Quan trọng nhất là sự dũng cảm, kiên định, tinh thần đồng đội và lòng trung thành với Tổ quốc.” Chính những phẩm chất ấy đã giúp biết bao người lính Việt Nam vượt qua bom đạn, viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc.

Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình và đang phát triển mạnh mẽ, Ngoại không giấu được niềm xúc động. “Ngoại thấy đất nước bây giờ giàu mạnh, phát triển thì rất vui và hạnh phúc. Nghĩ lại mình cũng góp được một phần nhỏ để có ngày hôm nay,” Ngoại nói, đôi mắt ánh lên niềm tự hào.

Trước khi kết thúc cuộc trò chuyện, Ngoại gửi gắm những lời nhắn nhủ chân thành đến thế hệ trẻ. Ngoại mong rằng các bạn trẻ hôm nay sẽ luôn biết trân trọng hòa bình và phát huy tinh thần yêu nước. “Các con phải biết ơn cha mẹ, thầy cô và những người đã hy sinh cho đất nước. Phải học hành chăm chỉ để sau này góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh,” Ngoại dặn dò.

Cuộc trò chuyện với Ngoại khép lại khi chiều muộn dần buông. Dù thời gian đã trôi qua hơn nửa thế kỷ, nhưng những ký ức về một thời chiến đấu vẫn còn in đậm trong tâm trí người nữ chiến sĩ Trường Sơn năm nào.

Câu chuyện của Ngoại không chỉ là hồi ức cá nhân, mà còn là một phần của lịch sử dân tộc – lịch sử của lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình yêu nước sâu sắc. Những con người bình dị như bà đã góp phần viết nên bản anh hùng ca bất diệt của dân tộc Việt Nam.

Và hôm nay, khi chúng ta được sống trong hòa bình, mỗi người trẻ càng phải trân trọng những giá trị ấy, để tiếp tục xây dựng và bảo vệ Tổ quốc – như cách mà thế hệ cha anh đã từng làm bằng cả tuổi xuân và máu xương của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI NỮ CHIẾN SĨ TRƯỜNG SƠN – KÝ ỨC KHÔNG BAO GIỜ PHÔI PHAI | Câu chuyện thời hoa lửa