Người nữ công nhân bốc dỡ hàng dưới mưa bom để kịp chuyến xe ra tiền tuyến
Câu chuyện kể về nữ công nhân hậu cần đã cùng đồng đội bốc dỡ hàng hóa giữa mưa bom để bảo đảm chuyến xe chi viện kịp xuất phát ra chiến trường.
Năm 1972, các kho hàng và bến vận tải ở miền Trung luôn hoạt động suốt ngày đêm để chuyển lương thực, thuốc men và đạn dược ra tiền tuyến. Máy bay địch thường xuyên đánh phá những khu vực này nhằm cắt đứt nguồn chi viện.
Bà Lê Thị Nhung khi ấy là công nhân bốc xếp tại một điểm tập kết hàng quân sự gần tuyến đường vận tải.
Công việc của bà rất nặng nhọc.
Ban ngày tránh bom.
Ban đêm tranh thủ bốc hàng lên xe.
Có những đêm làm việc tới sáng không kịp nghỉ.
Một đêm cuối năm, đơn vị nhận lệnh phải chuyển gấp nhiều kiện hàng quân nhu cho đoàn xe chuẩn bị vào chiến trường.
Hàng vừa tập kết xong thì còi báo động vang lên.
Máy bay địch lao tới.
Bom nổ liên tiếp quanh khu kho.
Nhiều người chạy xuống hầm trú ẩn.
Nhưng đoàn xe không thể chờ quá lâu.
Nếu chậm giờ xuất phát, sáng ra xe sẽ dễ bị lộ trên đường.
Ngay khi tiếng bom ngớt bớt, bà Nhung cùng đồng đội lại lao ra bốc hàng.
Khói bom còn cay nồng.
Đất đá phủ đầy mặt sân.
Những thùng hàng nặng được chuyền tay thật nhanh lên xe tải.
Có lúc bom nổ gần đến mức mặt đất rung bật dưới chân.
Một mảnh kính văng rạch cánh tay bà chảy máu.
Nhưng bà chỉ lấy khăn buộc tạm rồi làm tiếp.
Đêm ấy, toàn bộ số hàng được chuyển xong trước giờ đoàn xe lăn bánh.
Khi chiếc xe cuối cùng rời bãi, nhiều công nhân đã ngồi bệt xuống đất vì kiệt sức.
Nhiều năm sau, bà Nhung nói giữa chiến tranh, có những đêm người ta phải chạy đua với bom đạn chỉ để giữ cho những chuyến xe tiếp tế không chậm một giờ nào ra mặt trận.



