Người nữ công nhân giữ lò bánh cho thương binh suốt mùa mưa Trường Sơn
Câu chuyện kể về nữ công nhân hậu cần nhiều tháng liền giữ lò bánh hoạt động giữa bom đạn để có lương thực chuyển cho thương binh và bộ đội trên tuyến Trường Sơn.
Năm 1972, trên tuyến hậu cần phục vụ chiến trường Trường Sơn, ngoài những đoàn xe, những trạm quân y, còn có những tổ hậu cần âm thầm làm việc ngày đêm để bảo đảm từng bữa ăn cho bộ đội.
Bà Phạm Thị Hồng khi ấy là công nhân trẻ phụ trách một lò bánh quân nhu dã chiến trong rừng.
Lò bánh ấy không lớn.
Chỉ là một căn bếp lợp tranh, vài lò nung bằng đất, mấy chiếc khay cũ và những bao bột được chuyển vào từ hậu phương.
Nhưng với thương binh và bộ đội hành quân qua tuyến lửa, những chiếc bánh khô ấy là nguồn lương thực vô cùng quý giá.
Mùa mưa năm ấy đặc biệt khắc nghiệt.
Rừng Trường Sơn mưa như trút nước suốt nhiều tuần.
Củi ướt.
Bếp tắt liên tục.
Bột dễ hỏng.
Đường vận chuyển bị bom đánh phá khiến nguồn tiếp tế thiếu hụt.
Nhiều người nghĩ lò bánh phải tạm ngừng.
Nhưng bà Hồng không chấp nhận.
Ban ngày bà đi tìm từng cành củi khô giấu dưới hốc đá.
Ban đêm thức canh lửa.
Có hôm bom nổ gần, mái tranh bay mất một góc, bà vẫn che lò bằng tấm tăng để giữ lửa.
Một đêm, trạm quân y báo có nhiều thương binh nặng cần bánh gấp vì cháo không đủ.
Lúc ấy trời mưa xối xả.
Lò vừa bị ngập một phần.
Bà Hồng cùng đồng đội kê gạch cao lên, nhóm lửa lại từ đầu.
Khói cay xè mắt.
Nước mưa tạt thẳng vào mặt.
Tay ai cũng nứt nẻ vì nóng lạnh thất thường.
Nhưng đến gần sáng, những mẻ bánh cuối cùng vẫn ra lò.
Khi xe quân y tới nhận, mùi bánh nóng bốc lên giữa rừng lạnh khiến nhiều thương binh rưng rưng.
Bà Hồng sau này nói giữa chiến tranh, có khi giữ được một ngọn lửa cho bếp không tắt cũng là giữ lại sự sống cho những người đang nằm giữa ranh giới sống chết.



