Người nữ công nhân giữ tiếng còi tàu giữa đêm phong tỏa cảng biển
Câu chuyện kể về nữ công nhân cảng biển đã giữ cho những chuyến tàu vận chuyển hàng hóa chi viện chiến trường không bị gián đoạn trong thời kỳ phong tỏa.
Năm 1972, cảng Hải Phòng trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội nhằm cắt đứt tuyến tiếp nhận hàng hóa viện trợ và vận chuyển nhu yếu phẩm phục vụ chiến trường. Khi ấy bà Trịnh Thị Hồng mới 21 tuổi, là công nhân điều độ phụ trách tín hiệu tàu cập bến. Công việc của bà đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối. Chỉ cần sai một tín hiệu, tàu có thể va chạm hoặc mắc cạn giữa khu vực đang bị phong tỏa bằng thủy lôi. Một đêm tháng 8 năm 1972, một con tàu chở thuốc men và thiết bị y tế khẩn cấp chuẩn bị cập cảng thì còi báo động vang lên. Máy bay xuất hiện từ phía biển. Toàn bộ khu vực cảng rung chuyển vì bom nổ. Nhiều công nhân được lệnh sơ tán vào hầm trú ẩn. Nhưng nếu tàu không được hướng dẫn cập bến an toàn, con tàu có thể trôi vào vùng nguy hiểm hoặc bị tấn công giữa biển. Bà Hồng cùng hai đồng nghiệp quay lại trạm tín hiệu bị hư hỏng một phần do sức ép bom. Trong bóng tối mất điện hoàn toàn, bà dùng đèn tín hiệu cầm tay để hướng dẫn tàu. Khói bom khiến tầm nhìn gần như bằng không. Một mảnh kính văng làm rách sâu cánh tay bà nhưng bà vẫn tiếp tục phát tín hiệu. Sau gần một giờ căng thẳng, con tàu cập bến an toàn. Số thuốc trên tàu sau đó được chuyển thẳng tới nhiều bệnh viện quân y. Nhiều năm sau, bà vẫn nhớ tiếng còi tàu vang lên giữa màn đêm hôm ấy. Bà nói đó không chỉ là tiếng tàu cập cảng — đó là âm thanh của hy vọng từ hậu phương gửi ra tiền tuyến.



