Người nữ công nhân may cờ suốt đêm trước ngày giải phóng
Câu chuyện kể về nữ công nhân quân nhu đã thức trắng nhiều đêm may cờ Tổ quốc và quân trang phục vụ chiến dịch lớn trong những ngày cuối cuộc kháng chiến
Đầu năm 1975, không khí ở hậu phương trở nên gấp gáp hơn bao giờ hết. Các nhà máy, xưởng quân nhu làm việc gần như suốt ngày đêm để phục vụ cho những chiến dịch lớn đang đến rất gần.
Bà Nguyễn Thị Thu khi ấy là công nhân trẻ của một xưởng may quân nhu.
Ngoài quân phục, ba lô và tăng võng, đợt ấy xưởng còn nhận thêm một nhiệm vụ đặc biệt: may gấp hàng trăm lá cờ Tổ quốc và cờ giải phóng để chuyển vào chiến trường.
Không ai nói ra nhưng ai cũng hiểu điều đó báo hiệu một thời khắc lớn đang đến.
Đêm nào phân xưởng cũng sáng đèn.
Tiếng máy may chạy rền vang.
Những cuộn vải đỏ, ngôi sao vàng được cắt, khâu liên tục.
Có người vừa may vừa hát khe khẽ.
Có người lau nước mắt khi nghĩ tới ngày đất nước thống nhất.
Một đêm, đúng lúc cả chuyền đang hoàn thiện lô hàng cuối thì điện bất ngờ mất.
Nhiều người tưởng phải dừng.
Nhưng bà Thu cùng chị em trong tổ lấy đèn dầu, đèn pin ra tiếp tục may bằng tay.
Ánh sáng leo lét hắt lên những lá cờ đỏ đang còn dang dở.
Kim chỉ chạy chậm hơn nhưng không ai bỏ việc.
Tay bà Thu bị kim đâm bật máu nhiều lần.
Mắt cay xè vì thức trắng.
Nhưng đến gần sáng, lô hàng vẫn hoàn thành đúng giờ.
Khi những thùng cờ được chất lên xe chuyển đi, bà Thu đứng rất lâu nhìn theo.
Bà nói lúc ấy trong lòng chỉ có một niềm tin mãnh liệt rằng những lá cờ ấy sẽ tung bay ở một nơi rất đặc biệt.
Ngày 30/4/1975, khi nghe tin đất nước hoàn toàn giải phóng, cả phân xưởng ôm nhau khóc.
Bà Thu bảo trong đời mình, chưa bao giờ tiếng máy may đêm ấy lại trở thành ký ức đẹp đến vậy — vì từng đường chỉ năm xưa đã góp một phần nhỏ vào ngày non sông liền một dải.



