NGƯỜI NỮ CÔNG NHÂN NHÀ IN CHIẾN ĐẤU ĐẾN HƠI THỞ CUỐI CÙNG
Trần Thị Gấm sinh năm 1946 tại làng Mỹ Phước Tây, quận Cai Lậy, tỉnh Mỹ Tho, trong một gia đình nông dân có truyền thống cách mạng. Năm 1963, khi mới 17 tuổi, bà giác ngộ và tham gia cách mạng, công tác tại Nhà in Lý Tự Trọng thuộc Ban Tuyên huấn Khu 8. Công việc của bà không trực tiếp nằm ở chiến trường phía trước, nhưng mỗi trang báo, cuốn sách, tài liệu được in ra đều là một phần của cuộc đấu tranh tư tưởng trong những năm chiến tranh.
Tại Nhà in Lý Tự Trọng, Trần Thị Gấm cùng đồng đội đảm nhiệm nhiều công việc: may vá trang phục, xếp đóng sách báo, chuẩn bị tài liệu và đưa các ấn phẩm đến các trạm giao liên để chuyển tới nhiều tỉnh thuộc Khu 8. Công việc đòi hỏi sự cẩn thận, bí mật và tinh thần trách nhiệm rất cao.
Một nhiệm vụ đặc biệt khó khăn là vận chuyển toàn bộ Nhà in Lý Tự Trọng từ căn cứ rừng tràm Bình Hòa Đông về kinh Gáo Đôi, thuộc vùng Đồng Tháp Mười. Trong điều kiện chiến tranh, việc di chuyển máy móc, tài liệu và cơ sở in ấn là công việc rất nguy hiểm. Trần Thị Gấm đã cùng đồng đội hoàn thành nhiệm vụ an toàn.
Ngày 4/10/1966, quân Mỹ và quân đội Sài Gòn mở cuộc hành quân lớn vào vùng căn cứ. Ngày hôm sau, lực lượng địch đánh vào chốt tiền tiêu của Nhà in Lý Tự Trọng tại kinh Gáo Đôi. Chốt chỉ có 7 công nhân được trang bị súng trường, tiểu liên và lựu đạn.
Tương quan lực lượng quá chênh lệch. Sáu công nhân lần lượt hy sinh. Trần Thị Gấm trở thành người cuối cùng còn lại.
Địch cho hai thuyền bay áp sát nhà sàn, kêu gọi bà đầu hàng. Nhưng Trần Thị Gấm quyết không để mình rơi vào tay địch. Bà kích nổ thùng lựu đạn còn lại, làm hư hỏng hai thuyền bay, gây thương vong cho đối phương rồi anh dũng hy sinh.
Sự hy sinh của Trần Thị Gấm trở thành biểu tượng về tinh thần bất khuất của những người làm công tác tuyên huấn trong chiến tranh. Bà được truy tặng Huân chương Giải phóng hạng Nhất và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Câu chuyện về trận đánh còn được nhà văn Nguyễn Quang Sáng viết thành bút ký Trận đánh Trần Thị Gấm. Tên bà cũng được đặt cho trường tiểu học tại Mỹ Phước Tây.
Bài học cho thanh niên: Không phải ai đóng góp cho đất nước cũng đứng ở tuyến đầu. Mỗi công việc, dù âm thầm, nếu được thực hiện bằng trách nhiệm và lòng yêu nước đều có giá trị.



