Người nữ dân công gánh đạn qua ngầm
Những năm chiến tranh, vùng Cam Lộ là điểm giao cắt quan trọng trên trục vận tải vào chiến trường Trị – Thiên. Ban ngày máy bay quần thảo, ban đêm pháo sáng rực trời, nhưng các đoàn dân công hỏa tuyến vẫn lặng lẽ nối bước nhau qua từng con ngầm, bến nước. Trong đội dân công xã có chị Phan Thị Liên, khi ấy mới 18 tuổi. Công việc của chị là gánh đạn, gạo và cáng thương binh vượt qua những đoạn suối cạn, nơi xe cơ giới không thể đi được. Mỗi chuyến gánh nặng tới 30–40kg, vai trĩu xuống, chân lội b
Những năm chiến tranh, vùng Cam Lộ là điểm giao cắt quan trọng trên trục vận tải vào chiến trường Trị – Thiên. Ban ngày máy bay quần thảo, ban đêm pháo sáng rực trời, nhưng các đoàn dân công hỏa tuyến vẫn lặng lẽ nối bước nhau qua từng con ngầm, bến nước. Trong đội dân công xã có chị Phan Thị Liên, khi ấy mới 18 tuổi. Công việc của chị là gánh đạn, gạo và cáng thương binh vượt qua những đoạn suối cạn, nơi xe cơ giới không thể đi được. Mỗi chuyến gánh nặng tới 30–40kg, vai trĩu xuống, chân lội bùn ngập đến mắt cá. Có đêm, cả đoàn đang men theo con đường đất thì pháo sáng bùng lên. Mọi người lập tức nằm rạp xuống ruộng lúa bên đường, chờ ánh sáng tắt mới tiếp tục đi. Đạn dược không thể để ướt, nên chị Liên cùng đồng đội thay nhau che bạt, giữ cho từng thùng hàng khô ráo. Một lần, khi qua ngầm tràn sau cơn mưa lớn, nước dâng cao và chảy xiết. Một chị trong đoàn trượt chân ngã, gánh đạn suýt bị cuốn trôi. Chị Liên kịp thời nắm lấy quai gánh, cùng mọi người kéo lên bờ. Sau khi chắc chắn hàng hóa an toàn, họ mới thở phào rồi tiếp tục hành trình. Có hôm trở về khi trời đã gần sáng, chị chỉ kịp chợp mắt vài tiếng rồi lại ra đồng làm việc như bao người dân bình thường. Tuổi trẻ của chị gắn liền với những đêm không ngủ và những chuyến gánh nặng trĩu vai. Sau hòa bình, chị Liên trở về cuộc sống đời thường, ít khi nhắc về những năm tháng ấy. Nhưng mỗi lần nhìn thấy cây cầu mới bắc qua con ngầm năm xưa, chị lại nhớ đến những bước chân lặng lẽ giữa thời bom đạn. Câu chuyện của người nữ dân công Cam Lộ cho thấy trong chiến tranh, không chỉ những người trực tiếp cầm súng mới góp phần làm nên chiến thắng. Những đôi vai nhỏ bé gánh hàng qua ngầm nước xiết cũng chính là những “nhịp cầu sống” nối hậu phương với tiền tuyến, âm thầm mà bền bỉ.


