Cựu chiến binh

Người nữ dân công gùi đá mở đường Trường Sơn

Bà Mùi mang trong mình ký ức của một thời "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Những năm tháng thanh xuân của bà gắn liền với những chuyến gùi đá, vác đất dưới mưa bom B-52 trên tuyến đường huyền thoại. Không trực tiếp cầm súng, bà và những nữ dân công quê hương Nghệ An đã trở thành "đôi chân vạn dặm" vận chuyển hàng nghìn tấn vũ khí, lương thực ra tiền tuyến lớn. Câu chuyện về chiếc võng đào bên suối và những ca khúc "hát át tiếng bom" là minh chứng sống động cho tinh thần lạc quan cách mạng.

Đồng Tháp21/04/2026Đoàn Thanh niên xã Vĩnh Kim (xã Vĩnh Kim)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 4 năm 1967, cô gái 18 tuổi Nguyễn Thị Mùi xung phong vào Đoàn 559 dân công hỏa tuyến. Nhiệm vụ của bà và đồng đội tại Trọng điểm Cổng Trời (Km31, đường 20 Quyết Thắng) là vận chuyển đá sỏi và san lấp hố bom để đảm bảo mạch máu giao thông không bao giờ tắc. Bom B-52 của không quân Mỹ rải thảm xuống khu vực này gần như hàng ngày, biến cả một vùng rừng núi thành "chảo lửa". Bà kể, cứ mỗi lần tiếng máy bay gầm rú trên đầu, các cô lại lao nhanh vào công sự tạm, tay vẫn nắm chặt sợi dây thừng buộc vào những sọt đá nặng trĩu. Khi bom vừa dứt tiếng nổ, đất đá còn khét mùi thuốc súng, các bà lại đội mũ rơm, cầm cuốc xẻng lao ra san lấp. Để át đi nỗi sợ hãi và động viên nhau, bà Mùi cùng chị em trong tổ thường cất vang những bài ca cách mạng như "Tiếng hát át tiếng bom" hay "Cô gái mở đường". Bà còn nhớ một kỷ niệm xúc động, vào một đêm trăng sáng bên bờ suối ngầm, khi máy bay địch vừa ngớt, các cô gái đã cắm vội chiếc võng đào Trường Sơn mà các chàng lính lái xe gửi tặng. Trên chiếc võng ấy, họ đã thay phiên nhau chợp mắt vài phút trước khi trời sáng lại tiếp tục công việc. Gian khổ là vậy nhưng ánh mắt các bà lúc nào cũng ánh lên niềm tin vào ngày toàn thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người nữ dân công gùi đá mở đường Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa