Bài viết

NGƯỜI NỮ DÂN QUÂN BÊN KHẨU SÚNG PHÒNG KHÔNG

Lào Cai06/06/2026Lý Văn Vi (xã Lâm Giang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI NỮ DÂN QUÂN BÊN KHẨU SÚNG PHÒNG KHÔNG

Nhân chứng kể lại: O Lê Thị Tuyết (Cựu nữ dân quân trực chiến pháo 12,7 ly, Quảng Bình)

"Quảng Bình quê tôi những năm 1965 - 1968 chịu không biết bao nhiêu trận bom cày xới. Đàn ông ra trận hết, ở làng chỉ còn phụ nữ, người già và trẻ nhỏ. Để bảo vệ xóm làng, bảo vệ HTX và các bến phà, đội nữ dân quân trực chiến chúng tôi được thành lập, gồm toàn những cô gái tuổi mười tám đôi mươi, tóc dài chấm lưng nhưng tay đã chai sần vì vác đạn.

Trận địa của chúng tôi đặt ngay trên đỉnh một đồi cát trắng, lộng gió biển. Vũ khí là khẩu súng máy phòng không 12,7 ly. Ban ngày chúng tôi đi cày trâu, cấy lúa, tối đến lại thay phiên nhau ôm súng trực chiến trên mâm pháo, mắt đăm đăm nhìn về phía biển ngóng máy bay Mỹ phản lực.

Tôi nhớ nhất trận đánh trưa ngày 5 tháng 9 năm 1966. Ba chiếc máy bay 'Thần sấm' từ biển lao vào, thấp sát mặt cát để ném bom đánh phá cầu hưu. Sức ép từ các quả bom nổ gần làm cát bắn lên ngập cả chân pháo, khói đen bao trùm trận địa. Tôi là pháo thủ số 1, hai tay ghì chặt hai càng súng, xoay họng súng bám theo bóng chiếc máy bay dẫn đầu.

Chị em xung quanh hét lớn: 'Tuyết ơi, bắn! Bắn chết tụi nó đi!'. Tôi siết cò, khẩu súng rung lên bần bật, vệt đạn vạch đường xé toạc màn khói lao thẳng vào chiếc máy bay Mỹ. Một quầng lửa bùng lên, chiếc Thần sấm trúng đạn đâm sầm xuống biển. Cả trận địa hò reo vang dội. Nắng cháy đen da, áo vải sờn rách, nhưng nụ cười của những cô gái dân quân bên mâm pháo ngày ấy là nụ cười kiêu hãnh của những người làm chủ bầu trời quê hương."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn