Cựu chiến binh

Người nữ dân quân năm ấy – câu chuyện của bà Nguyễn Thị Hòa

Quảng Trị06/04/2026Nguyễn Hoàng Thái Nhân (Bệnh viện đa khoa tỉnh Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một con ngõ nhỏ thuộc phường Quảng Trị hôm nay, bà Nguyễn Thị Hòa sống những năm tháng tuổi già bình dị. Ít ai biết rằng, người phụ nữ hiền hậu ấy từng là một nữ dân quân kiên cường trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt trên mảnh đất Quảng Trị.

Bà Hòa tham gia lực lượng dân quân khi còn rất trẻ. Thời ấy, chiến tranh không chừa một ai – từ người già đến thanh niên, từ đàn ông đến phụ nữ, tất cả đều chung một ý chí bảo vệ quê hương. Với bà, việc cầm súng hay đào hầm, tải đạn không phải là điều gì lớn lao, mà đơn giản là trách nhiệm của một người con đất lửa.

Những ngày tháng ấy, công việc của bà và đồng đội không có giờ giấc. Ban ngày vừa sản xuất, vừa cảnh giới; ban đêm lại tham gia vận chuyển lương thực, đạn dược, đào hầm trú ẩn và bảo vệ các tuyến đường quan trọng. Có những đêm tối mịt, họ lặng lẽ đi dưới mưa bom, chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng.

Bà kể rằng, điều khó khăn nhất không phải là thiếu thốn, mà là luôn phải sống trong trạng thái đối mặt với nguy hiểm. Máy bay địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Tiếng còi báo động vừa dứt, tất cả đã phải nhanh chóng vào vị trí chiến đấu hoặc sơ tán người dân.

Có lần, trong một trận oanh tạc dữ dội, bà cùng tổ dân quân phải chạy đua với thời gian để đưa người già và trẻ nhỏ xuống hầm. Đất đá đổ xuống, khói bụi mù mịt, nhưng không ai bỏ vị trí. Khi mọi người đã an toàn, họ lại tiếp tục quay trở lại hỗ trợ bộ đội và khắc phục hậu quả sau bom đạn.

Không chỉ làm nhiệm vụ chiến đấu, lực lượng dân quân còn là chỗ dựa vững chắc cho bộ đội. Bà Hòa nhiều lần tham gia dẫn đường, tải thương, tiếp tế lương thực cho các đơn vị chiến đấu trên địa bàn. Những công việc thầm lặng ấy đã góp phần không nhỏ vào thắng lợi chung của chiến trường.

Nhưng chiến tranh cũng để lại những mất mát không thể bù đắp. Bà đã chứng kiến nhiều đồng đội ngã xuống, có người là bạn thân, có người là hàng xóm quen thuộc. Những ký ức ấy, dù đã qua nhiều năm, vẫn khiến bà không khỏi nghẹn ngào mỗi khi nhắc lại.

Sau ngày đất nước thống nhất, bà trở về với cuộc sống đời thường. Không còn tiếng bom, tiếng súng, bà lại cặm cụi với ruộng đồng, chăm lo gia đình như bao người phụ nữ khác. Nhưng trong sâu thẳm, những năm tháng làm dân quân vẫn là niềm tự hào lớn nhất của cuộc đời bà.

Giờ đây, khi tuổi đã cao, bà Hòa thường kể lại những câu chuyện xưa cho con cháu nghe. Bà không nói nhiều về gian khổ, mà nhấn mạnh vào tinh thần đoàn kết, lòng yêu nước và ý chí vượt khó của cả một thế hệ.

Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Hòa không chỉ là ký ức của riêng một người, mà còn là hình ảnh tiêu biểu của biết bao nữ dân quân trên mảnh đất Quảng Trị – những người phụ nữ bình dị nhưng đã góp phần làm nên lịch sử.

Họ không đứng ở tuyến đầu của những trận đánh lớn, nhưng lại là hậu phương vững chắc, là “mạch máu” giữ cho chiến trường không ngừng vận động. Và chính từ những con người thầm lặng ấy, sức mạnh của cả dân tộc đã được hun đúc và lan tỏa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn