NGƯỜI NỮ DÂN QUÂN NAM NGẠN VÀ SỨC MẠNH PHI THƯỜNG BÊN CẦU LÀM RỒNG

Trong khúc ca khải hoàn của dân tộc, hình ảnh những người phụ nữ Việt Nam kiên cường, dũng cảm nơi tuyến đầu luôn tỏa sáng rực rỡ. Nếu lịch sử từng ghi danh những tấm gương “tay không bắt giặc” thời chống Pháp, thì trong cuộc chiến chống Mỹ cứu nước, hình ảnh cô gái dân quân Ngô Thị Tuyển với sức mạnh phi thường – vác hai thùng đạn nặng gấp đôi trọng lượng cơ thể – đã trở thành một huyền thoại sống, một biểu tượng vĩ đại cho ý chí quật cường của tuổi trẻ Việt Nam thời hoa lửa.
Ngô Thị Tuyển sinh năm 1946 tại vùng đất Nam Ngạn, thị xã Thanh Hóa (nay là phường Nam Ngạn, thành phố Thanh Hóa). Sinh ra và lớn lên trong một gia đình lao động nghèo bên dòng sông Mã anh hùng, tuổi thơ của bà gắn liền với gian khó và lao động vất vả. Chính sự rèn luyện từ sớm cùng lòng nồng nàn yêu nước đã hun đúc nên ở cô gái trẻ một bản lĩnh kiên cường, sẵn sàng cống hiến cho Tổ quốc. Khi cuộc chiến tranh phá hoại của không quân Mỹ lan rộng ra miền Bắc, bà tích cực tham gia vào lực lượng dân quân tự vệ Nam Ngạn, sát cánh cùng quân dân bảo vệ cầu Hàm Rồng – huyết mạch giao thông quan trọng bậc nhất lúc bấy giờ.
Trận chiến lịch sử ngày 3 và 4 tháng 4 năm 1965 tại tọa độ lửa Hàm Rồng đã ghi dấu chiến công phi thường của người nữ dân quân 19 tuổi. Khi máy bay Mỹ trút hàng trăm tấn bom đạn xuống khu vực cầu Hàm Rồng nhằm cắt đứt tuyến đường tiếp viện vào Nam, các trận địa pháo của ta đánh trả quyết liệt nhưng dần cạn kiệt đạn dược. Trong làn mưa bom đạn gầm rú, không ngại nguy hiểm đến tính mạng, Ngô Thị Tuyển đã vác hai thùng đạn pháo nặng tới 98 kg – gấp hơn hai lần trọng lượng cơ thể nhỏ bé chỉ khoảng 42 kg của bà – phăng phăng vượt qua những đoạn đường sạt lở, tiếp đạn kịp thời cho các mâm pháo giữ vững trận địa.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Không chỉ dừng lại ở kỳ tích gánh đạn phi thường, trong suốt những ngày tháng chiến đấu gian khổ tại tọa độ lửa Hàm Rồng, Ngô Thị Tuyển luôn có mặt ở những nơi nguy hiểm nhất. Bà không chỉ làm nhiệm vụ tiếp đạn mà còn trực tiếp cấp cứu thương binh, đào hầm pháo, ngụy trang trận địa và bình tĩnh quan sát hướng bay của kẻ thù để báo động cho các pháo thủ. Sự dũng cảm, mưu trí và tinh thần xả thân vì đồng đội của bà đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc, tiếp thêm sức mạnh cho các chiến sĩ trên mâm pháo giữ vững bầu trời quê hương.
Với những chiến công xuất sắc và tinh thần anh dũng vô song, ngày 1 tháng 1 năm 1967, Ngô Thị Tuyển đã vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới 21 tuổi. Bà cũng vinh dự nhiều lần được gặp Bác Hồ và nhận những phần thưởng cao quý từ Bác. Hình ảnh người nữ dân quân nhỏ bé mang trên vai khối lượng đạn gấp đôi thân mình đã trở thành nguồn cảm hứng nghệ thuật, thơ ca bất tận và là minh chứng sống động cho chân lý: “Khi Tổ quốc cần, sức mạnh của con người Việt Nam là vô hạn.”
Huyền thoại về nữ Anh hùng Ngô Thị Tuyển không chỉ là niềm tự hào riêng của quê hương Thanh Hóa mà còn là di sản tinh thần vô giá của cả dân tộc. Cuộc đời và chiến công của bà là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, ý chí phi thường và lý tưởng sống cống hiến cho thế hệ trẻ hôm nay. Dù thời gian có trôi qua, hình ảnh người nữ dân quân Hàm Rồng năm xưa vẫn mãi là ngọn lửa rực cháy, nhắc nhở chúng ta về giá trị của độc lập, tự do và sức mạnh kỳ diệu của lòng yêu nước.



