Bài viết

Người nữ du kích anh hùng

Tây Ninh07/07/2026Lê Phước Sang (Kiến Tường, Tây Ninh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một buổi gặp gỡ các cựu thanh niên xung phong, tôi may mắn được nghe kể về O Thắm – cô gái chèo đò mới mười tám tuổi đã dành cả tuổi thanh xuân để đưa những chuyến đò vượt qua mưa bom bão đạn. Câu chuyện của bác khiến tôi hiểu rằng, trong chiến tranh, không chỉ những người trực tiếp cầm súng mới là anh hùng, mà còn có biết bao con người bình dị đã âm thầm cống hiến bằng tất cả lòng dũng cảm của mình.

Bác kể, O Thắm có dáng người mảnh khảnh, nước da rám nắng và nụ cười luôn rạng rỡ. Nhìn vẻ ngoài nhỏ bé ấy, ít ai nghĩ đôi tay của chị lại dẻo dai và mạnh mẽ đến vậy. Ngày nào cũng thế, khi màn đêm buông xuống, chị lại chèo thuyền đưa bộ đội, lương thực và đạn dược vượt qua dòng sông quê hương.

Đó là một bến sông đặc biệt. Địch coi nơi ấy là mục tiêu trọng điểm để cắt đứt tuyến chi viện nên bom đạn dội xuống gần như không ngớt. Mặt sông vốn hiền hòa nay chi chít hố bom, nước đục ngầu và luôn rình rập hiểm nguy. Mỗi chuyến đò là một lần đánh cược với sự sống.

Đêm hôm ấy, bầu trời rực sáng bởi những quả pháo sáng của kẻ thù. Tiếng máy bay gầm rú, tiếng bom nổ làm mặt sông cuộn lên từng cột nước trắng xóa. Những quả bom nổ chậm nằm rải rác dưới lòng sông như những chiếc bẫy tử thần.

Thế nhưng, O Thắm vẫn bình tĩnh. Chị ép mình sát vào mạn thuyền, một tay giữ chắc mái chèo, một tay che chắn cho hòm đạn đặt phía sau. Mỗi nhịp chèo đều dứt khoát và chính xác như thể chị đã thuộc lòng từng con nước, từng khúc sông.

Bất ngờ, một tiếng nổ chát chúa vang lên ngay bên cạnh. Sức ép của quả bom làm con thuyền nghiêng mạnh, nước tràn vào mạn. Mấy anh bộ đội vội đưa tay giữ thuyền, ai cũng thót tim vì tưởng chuyến đò sẽ bị lật.

Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, O Thắm đã nhanh chóng lấy lại thăng bằng. Chị ghì chặt mái chèo, điều khiển con thuyền vượt qua vùng nước xoáy. Rồi giữa tiếng bom đạn vẫn chưa dứt, chị quay lại cười thật tươi và nói lớn: “Yên tâm đi các anh! Lính lấy sông làm nhà, bom nổ bên tai cũng không sợ!”

Nụ cười ấy khiến những người lính như được tiếp thêm sức mạnh. Họ siết chặt tay súng, ánh mắt đầy quyết tâm. Con thuyền vẫn lặng lẽ tiến về bờ bên kia, mang theo đạn dược và niềm tin đến với chiến trường.

Bác cựu thanh niên xung phong kết thúc câu chuyện bằng một lời nói khiến tôi nhớ mãi: “Bom đạn có thể làm rung chuyển cả dòng sông, nhưng không thể làm tắt nụ cười của những cô gái tuổi mười tám.”

Đến hôm nay, mỗi khi nghĩ về những năm tháng chiến tranh, tôi lại nhớ đến O Thắm với dáng người nhỏ bé, mái chèo vững vàng và nụ cười rạng rỡ giữa ánh chớp bom. Đó không chỉ là nụ cười của một cô gái trẻ, mà còn là biểu tượng đẹp của lòng quả cảm, của tinh thần lạc quan và sức sống mãnh liệt của tuổi thanh xuân Việt Nam trong những năm tháng hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn