Người nữ du kích Củ Chi và hành trình không đầu hàng số phận
Nếu chiến tranh thử thách lòng can đảm của người lính bằng bom đạn thì hòa bình lại đặt ra những thử thách khác bằng cuộc sống thường ngày. Với Võ Thị Trong, cả hai chặng đường ấy đều được vượt qua bằng một nghị lực đáng khâm phục. Sinh ra tại Củ Chi, chị tham gia du kích từ năm 1965. Khi mới 17 tuổi, chị đã trở thành “Dũng sĩ diệt Mỹ”, “Dũng sĩ diệt xe tăng”, được dự Đại hội Anh hùng, chiến sĩ thi đua và dũng sĩ các lực lượng vũ trang giải phóng miền Nam. Những năm chiến tranh sau đó liên tục thử thách người nữ chiến sĩ. Chị nhiều lần bị bắt, chịu tra tấn nhưng không khuất phục. Cánh tay trái bị thương nặng sau những lần bị địch bắt và cuối cùng phải cắt bỏ năm 1972. Nhưng chỉ một năm sau, người phụ nữ ấy đã trở lại với chiến trường trong vai trò Đội trưởng Đội nữ du kích Củ Chi. Chị cùng đồng đội tiếp tục thực hiện nhiệm vụ chiến đấu, bảo vệ cơ sở cách mạng, giữ đất, giành dân cho đến ngày toàn thắng. Sau năm 1975, một cuộc chiến khác bắt đầu. Đó là cuộc chiến với nghèo khó, với những gánh nặng gia đình và những di chứng chiến tranh. Một mình nuôi hai con nhỏ trong khi chồng làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia, chị vẫn đạp xe đi học, hoàn thành chương trình phổ thông trung học. Khi nghỉ mất sức, chị vay mượn vốn, thuê đất làm kinh tế VAC, từ chăn nuôi đến trồng trọt, từng bước gây dựng cuộc sống. Chính đôi tay – hay đúng hơn là cánh tay còn lại – đã giúp chị biến đất hoang thành cơ nghiệp. Hôm nay, người thương binh với tỷ lệ thương tật 75% vẫn gói bánh, làm việc nhà, tham gia công tác xã hội và dành tiền giúp đỡ người nghèo. Nhìn lại cuộc đời Sáu Trong, có thể thấy rõ phẩm chất của một thế hệ: trong chiến tranh không khuất phục



