Cựu chiến binh

Người nữ du kích kiên trung trong lời kể của bà

Tây Ninh14/05/2026Nguyễn Hoàng Thành (Trường THCS Nguyễn Thái Bình)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ký ức không nằm yên trong quá khứ, mà lặng lẽ chảy trong từng lời kể, thắp sáng tâm hồn người nghe như những đốm lửa không bao giờ tắt. Với em, những buổi chiều yên ả bên bà nội chính là nơi những ký ức ấy sống dậy. Trong dòng hồi ức chan chứa yêu thương ấy, hình ảnh người nữ du kích Trần Thị Tuyết hiện lên vừa gần gũi, vừa cao đẹp như một ngọn lửa kiên trung giữa thời “hoa lửa”.

Đồng chí Trần Thị Tuyết sinh năm 1956 tại vùng đất Long An giàu truyền thống cách mạng. Năm 1971, khi mới 15 tuổi – độ tuổi còn gắn với mái trường và những ước mơ hồn nhiên – cô đã rời xa gia đình, tham gia lực lượng du kích xã Trường Hoà, trực tiếp hoạt động tại Căn cứ Năm Trại. Qua lời kể của bà, em như nhìn thấy một cô gái nhỏ bé nhưng ánh mắt rực sáng niềm tin, lặng lẽ băng qua những cánh rừng rậm, vượt qua sự truy lùng gắt gao của địch để tiếp tế lương thực, thuốc men và chuyển những thông tin quan trọng cho bộ đội. Giữa hiểm nguy rình rập, cô vẫn vững vàng như một ngọn cỏ mềm mà không bao giờ gục trước giông bão.

Những năm tháng chiến tranh ác liệt đã hun đúc nên ý chí kiên cường của người nữ du kích ấy. Cô cùng các chị em thường cải trang thành người dân đi làm rẫy, âm thầm che mắt địch, vận chuyển vũ khí và hỗ trợ lực lượng chiến đấu. Những bước chân lặng lẽ ấy, tưởng chừng nhỏ bé, lại góp phần giữ vững căn cứ cách mạng, tiếp sức cho các đơn vị như Tiểu đoàn 26 tiến tới những thắng lợi quan trọng, đặc biệt là trong giai đoạn cuối của Chiến dịch Hồ Chí Minh. Qua từng lời kể, em hiểu rằng phía sau những chiến công hiển hách là biết bao con người bình dị đã âm thầm dâng hiến cả tuổi xuân của mình cho Tổ quốc.

Hòa bình lập lại vào năm 1975, cô Tuyết trở về với cuộc sống đời thường. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng “chất thép” của người chiến sĩ năm xưa vẫn còn đó. Cô sống giản dị, chân thành và luôn hết lòng vì cộng đồng. Bà nội kể rằng, cô tích cực tham gia các hoạt động xã hội tại địa phương, trở thành hội viên Hội Cựu chiến binh Việt Nam từ năm 2013 và luôn là người tiên phong trong các phong trào. Đến năm 2025, cô được tín nhiệm giữ chức Chi hội trưởng Chi hội Cựu chiến binh Năm Trại – một minh chứng đẹp cho uy tín, trách nhiệm và tinh thần cống hiến bền bỉ của cô. Cô không chỉ là người từng đi qua chiến tranh, mà còn là “người giữ lửa”, tiếp tục lan tỏa những giá trị tốt đẹp cho thế hệ hôm nay.

Nghe xong câu chuyện, lòng em dâng lên biết bao cảm xúc. Đó là sự xúc động, là niềm tự hào và hơn hết là lòng biết ơn sâu sắc. Em nhận ra rằng, cuộc sống yên bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao con người như cô Tuyết. Những hy sinh thầm lặng ấy giống như những mạch nguồn âm thầm nuôi dưỡng dòng sông hòa bình mà chúng em đang được hưởng.

Câu chuyện về người nữ du kích Trần Thị Tuyết không chỉ giúp em hiểu hơn về lịch sử, mà còn trở thành ngọn lửa soi sáng trong tâm hồn em. Ngọn lửa ấy nhắc nhở em phải biết trân trọng hiện tại, sống có trách nhiệm và không ngừng nỗ lực trong học tập, rèn luyện. Em tin rằng, từ những “hạt lửa” ký ức như thế, thế hệ chúng em sẽ tiếp tục thắp sáng, gìn giữ và lan tỏa, để quê hương ngày càng rạng rỡ hơn trong tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn