Người nữ du kích và hành trình tiếp nối lửa đỏ truyền thống - HV
Cuộc đời bà Nguyễn Thị Phượng (sinh năm 1955) là một bản anh hùng ca về sự tiếp nối truyền thống cách mạng từ gia đình. Xuất thân từ xã Cẩm Sơn, bà sớm chứng kiến sự kiên trung của mẹ ruột – Mẹ VNAH Phạm Thị Ba và sự hy sinh của mẹ chồng là liệt sĩ. Những ký ức về việc nuôi giấu cán bộ tại nhà từ năm 16 tuổi đã hun đúc ý chí của bà. Năm 18 tuổi, bà trở thành chiến sĩ du kích thực thụ. Với vai trò Xã đội phó phụ trách đội du kích nữ, bà đã lãnh đạo những cô gái nông thôn vừa sản xuất vừa chiến đấ
Người nữ du kích và hành trình tiếp nối lửa đỏ truyền thống - HV
Cuộc đời bà Nguyễn Thị Phượng (sinh năm 1955) là một bản anh hùng ca về sự tiếp nối truyền thống cách mạng từ gia đình. Xuất thân từ xã Cẩm Sơn, bà sớm chứng kiến sự kiên trung của mẹ ruột – Mẹ VNAH Phạm Thị Ba và sự hy sinh của mẹ chồng là liệt sĩ. Những ký ức về việc nuôi giấu cán bộ tại nhà từ năm 16 tuổi đã hun đúc ý chí của bà. Năm 18 tuổi, bà trở thành chiến sĩ du kích thực thụ. Với vai trò Xã đội phó phụ trách đội du kích nữ, bà đã lãnh đạo những cô gái nông thôn vừa sản xuất vừa chiến đấu giữ vững địa bàn. Đặc biệt, trong những ngày sục sôi của tháng 4/1975, bà đã không quản ngại gian khổ để vận chuyển đạn dược, vũ khí áp sát Sài Gòn, góp phần vào ngày toàn thắng. Sau này, bà tiếp tục phụng sự Đảng trên cương vị Thư ký Đảng ủy xã và hiện là đảng viên gương mẫu tại phường Long An, Tây Ninh.
Đọc về hành trình của bà Phượng, tôi cảm nhận rõ rệt sức mạnh của "nếp nhà" trong cách mạng. Một gia đình có cả mẹ ruột và mẹ chồng đều hiến dâng cho Tổ quốc chính là cái nôi vĩ đại nhất hình thành nên người nữ Xã đội phó kiên cường. Tôi đặc biệt trân trọng tinh thần của bà khi ở tuổi 18 – cái tuổi đẹp nhất của đời người – bà lại chọn lội ruộng, phục kích bên bờ kênh thay vì những mộng mơ cá nhân. Sự dũng cảm của đội du kích nữ dưới sự chỉ huy của bà là biểu tượng cho sức mạnh của phụ nữ nông thôn miền Nam: chân lấm tay bùn nhưng tâm hồn rạng rỡ lý tưởng. Những chuyến tải đạn "nặng vai nhưng nhẹ lòng" của bà phản ánh một niềm tin tuyệt đối vào thắng lợi cuối cùng. Đến hôm nay, khi đứng trong hàng ngũ đảng viên tại Tây Ninh, bà vẫn giữ vẹn nguyên phẩm chất người lính. Bà đã dạy cho chúng tôi bài học về sự tận tụy: dù ở chiến trường hay trong thời bình xây dựng, tinh thần trách nhiệm luôn là kim chỉ nam cho mọi hành động.


